Cherreads

Chapter 32 - Chương 32: Uy Áp Từ Khách Không Mời

Sàn đấu Diễn Võ Trường của Thiên Kiếm Tông chưa bao giờ trở nên thê lương đến thế. Tiếng gió rít gào mang theo mùi máu tanh nồng từ phía đoàn người Huyết Sát Môn. Trận "trao đổi võ học" đã biến thành một màn thảm sát đơn phương.

Huyết Lệ, thiên tài 16 tuổi của Huyết Sát Môn, đứng giữa sân đấu với thanh đại đao nhuốm máu đỏ thẫm. Tu vi Minh Tuyền cảnh sơ kỳ của hắn tỏa ra như một vũng lầy hôi thối, nhấn chìm ý chí của các đệ tử Thiên Kiếm Tông. Chỉ trong vòng nửa canh giờ, hơn mười vị đệ tử nội môn ưu tú đã bị hắn đánh bại, kẻ thì gãy tay, kẻ thì bị chấn thương nội tạng nặng nề.

"Tiếp theo là ai? Thiên Kiếm Tông chỉ có lũ phế vật này thôi sao?" Huyết Lệ liếm vết máu trên môi, ánh mắt điên cuồng dừng lại ở Lâm Tử Hiên.

Lâm Tử Hiên, người bạn mới của Lục Vân, không chịu nổi sự sỉ nhục đã vác trọng kiếm lao lên. Thế nhưng, sự chênh lệch giữa Ngưng Khí và Minh Tuyền là một vực thẳm không thể khỏa lấp bằng ý chí. Sau mười hiệp đấu ngoan cường, trọng kiếm của Lâm Tử Hiên bị đánh văng, bản thân anh bị Huyết Lệ dẫm mạnh dưới chân.

"Kiếm tu? Để ta xem sau khi ta phế đi đan điền, ngươi còn cầm kiếm được không!" Huyết Lệ cười sằng sặc, thanh đại đao giơ cao, linh lực huyết sắc tụ hội lại mũi đao, chuẩn bị giáng một đòn chí mạng vào bụng Lâm Tử Hiên.

"Dừng tay!" Nhị trưởng lão hét lên định lao ra, nhưng lão già gầy gò của Huyết Sát Môn đã kịp thời phóng ra uy áp ngăn cản, miệng cười đắc thắng: "Trẻ con chơi đùa, người lớn đừng nên can thiệp."

Ngay khoảnh khắc lưỡi đao sát khí chỉ còn cách Lâm Tử Hiên vài phân, không gian xung quanh bỗng nhiên tĩnh lặng đến mức đóng băng.

Một luồng hơi nóng tinh thuần nhất, rực rỡ nhất đột ngột bùng phát từ phía sau khán đài.

Vút!

Không một ai nhìn thấy Lục Vân di chuyển như thế nào. Thậm chí là các vị trưởng lão Minh Tuyền cảnh cũng chỉ thấy một vệt tàn ảnh đỏ rực lướt qua hư không.

Bầm!

Một tiếng nổ đanh gọn vang lên. Huyết Lệ, kẻ đang hung hăng vô độ, bỗng nhiên cảm thấy một lực đạo vạn quân giáng thẳng vào lồng ngực. Cả cơ thể hắn bay ngược ra sau như một mũi tên đứt dây, cày nát mặt đá của Diễn Võ Trường trước khi đập mạnh vào vách đá phía xa.

Lục Vân xuất hiện ngay tại vị trí Huyết Lệ vừa đứng. Cậu đứng đó, tà áo Giám sát đen tuyền tung bay, bao quanh cơ thể là luồng linh lực hỏa hệ đặc quánh. Lúc này, khí thế của Lục Vân không còn che giấu: Ngưng Khí tầng thứ bảy đỉnh phong!

Chỉ trong một thời gian ngắn kể từ sau khi Tẩy Tủy, cậu đã thăng cấp liên tục. Nhưng điều kinh khủng hơn cả là dù ở Ngưng Khí tầng 7, nhưng uy áp của cậu lại khiến những kẻ ở Minh Tuyền cảnh tầng 2 cũng phải run sợ. Đây là sức mạnh của một kẻ sở hữu Kiếm Tâm và linh lực đã được nén ép đến cực hạn.

Đám đệ tử Huyết Sát Môn thấy sư huynh mình bị đánh bay, lập tức gào thét lao lên: "Thằng ranh! Dám đánh lén Huyết Lệ sư huynh? Chết đi!"

Gần mười tên đệ tử Huyết Sát Môn đồng loạt rút vũ khí, bao vây Lục Vân. Chúng là những kẻ tàn ác, ra tay không chút nương tay.

Lục Vân khẽ nhấc mắt, đôi đồng tử ánh lên sắc đỏ của hỏa diễm thực thụ. Cậu không rút kiếm, chỉ nhẹ nhàng bước lên một bước.

Ầm!

Một vòng tròn hỏa diễm bùng phát từ dưới chân Lục Vân. Chỉ thấy cậu chuyển động nhẹ nhàng, đôi tay đưa ra nhanh như chớp giật.

Bốp! Chát! Rầm!

Mọi chuyện diễn ra chưa tới ba nhịp thở. Đám đệ tử Huyết Sát Môn thậm chí còn chưa kịp chạm vào chéo áo của Lục Vân đã thấy mình bị một lực lượng vô hình hất tung lên trời. Kẻ bị gãy xương sườn, kẻ bị linh hỏa đốt cháy kinh mạch, tất cả đều bị đánh bay khỏi sàn đấu, nằm la liệt dưới đất, rên rỉ thảm thiết.

Toàn trường im phăng phắc. Các đệ tử Thiên Kiếm Tông dụi mắt không tin nổi vào những gì mình vừa thấy. Một đứa trẻ bảy tuổi, bước đi nhẹ nhàng, chưa ai kịp nhìn rõ chiêu thức đã dẹp tan toàn bộ đoàn thiên tài của Huyết Sát Môn.

Lục Vân cúi xuống, đỡ Lâm Tử Hiên dậy, truyền một luồng hỏa linh lực ấm áp để ổn định thương thế cho bạn mình. Sau đó, cậu quay lại nhìn về phía Huyết Lệ đang lồm cồm bò dậy và lão già của Huyết Sát Môn trên phi thuyền.

"Ta đã nói rồi." Giọng Lục Vân lạnh lùng, mang theo sự uy nghiêm của một vị phán quan. "Thiên Kiếm Tông là nơi thanh tịnh. Khách không biết lễ, thì ta không cần khách nữa. Quyền Giám sát của ta hôm nay chính thức thực thi: Mời các vị... biến khỏi đây ngay lập tức."

Sát khí từ người Lục Vân bốc lên ngùn ngụt, lờ mờ hình thành bóng dáng của một thanh kiếm khổng lồ vắt ngang trời đất. Lúc này, không ai còn dám coi cậu là một đứa trẻ. Trước mặt họ là một con quái vật thực sự, một thiên tài có thể đánh vượt cấp Minh Tuyền như trở bàn tay.

More Chapters