Cherreads

Chapter 34 - Chương 34: Ranh Giới Sinh Tử

Bầu không khí tại Thiên Kiếm Tông sau chiến thắng của Lục Vân không hề chùng xuống mà trái lại, nó căng ra như một dây cung sắp đứt. Sự nhục nhã hiện rõ trên khuôn mặt xám ngoét của lão già dẫn đoàn Huyết Sát Môn. Huyết Lệ, thiên tài kiêu ngạo nhất của họ, giờ đây chỉ còn là một đống thịt vụn đang được đám đệ tử khiêng đi trong hoảng loạn.

"Thiên Kiếm Tông... các ngươi khinh người quá đáng!" Lão già gầm lên, đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ điên cuồng.

Lão biết rằng nếu cứ thế này trở về, lão sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt tàn khốc của Môn chủ. Trong cơn quẫn bách, lão già ra hiệu cho các hộ pháp trên phi thuyền. Ngay lập tức, trận pháp trên con thuyền máu bùng nổ, một luồng ánh sáng đỏ thẫm cuộn trào, tụ tụ lại nơi đầu mũi thuyền thành một quả cầu năng lượng mang theo sức mạnh hủy diệt.

Đây là Huyết Sát Pháo, một đòn tấn công lén lút đủ sức san phẳng một đỉnh núi nhỏ. Mục tiêu của nó không phải ai khác, mà chính là Lục Vân đang đứng giữa võ đài.

"Lục Vân! Mau tránh ra!" Nhị trưởng lão hét lên, nhưng luồng năng lượng kia tích tụ quá nhanh, không ai kịp ra tay ngăn cản từ xa.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc quả cầu máu phóng ra, Lục Vân đã sớm cảm nhận được luồng dao động linh lực bất thường. Ánh mắt cậu lạnh thấu xương, không hề có ý định né tránh. Cậu nhún chân, linh lực hỏa hệ nén ép dưới lòng bàn chân bùng phát như một quả tên lửa.

Ầm!

Mặt đất võ đài nứt toác. Bóng dáng Lục Vân hóa thành một vệt sáng đỏ rực, lao thẳng lên không trung, đối diện với họng pháo của phi thuyền.

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc ấy, một hiện tượng kỳ dị đã xảy ra. Đối với những người quan sát bên dưới, thời gian dường như bỗng nhiên ngưng đọng. Lục Vân di chuyển nhanh đến mức thị giác của con người không còn bắt kịp, tạo ra một ảo giác về một không gian bị đóng băng.

Cậu lướt qua quả cầu năng lượng khi nó vừa mới rời họng pháo, dùng bao kiếm gỗ khẽ gạt nhẹ, mượn lực đẩy của nó để gia tốc bản thân. Chỉ trong một chớp mắt, Lục Vân đã đứng trên boong tàu của Huyết Sát Môn.

Lúc này, trên phi thuyền, đám đệ tử và hộ pháp Huyết Sát Môn vẫn còn đang nở nụ cười tàn nhẫn, chờ đợi cảnh tượng Lục Vân tan xương nát thịt. Nhưng nụ cười đó vĩnh viễn đóng băng trên môi chúng.

Vút! Vút! Vút!

Lục Vân di chuyển giữa đám người như một bóng ma. Cậu không rút kiếm, nhưng mỗi lần cậu đi qua một người, một tiếng nổ đanh gọn lại vang lên.

Thời gian đối với Lục Vân dường như chậm lại. Cậu nhìn thấy rõ từng kẽ hở trong phòng ngự của kẻ thù.

* Một cú đánh vào huyệt đạo cổ của tên hộ pháp bên trái.

* Một cú thúc chỏ vào đan điền của tên chấp sự bên phải.

* Một vòng xoay bao kiếm đánh nát binh khí của bốn tên đệ tử xung quanh.

Chỉ trong đúng một nhịp thở, Lục Vân đã đi từ đuôi thuyền đến đầu thuyền. Khi cậu dừng lại và thu hồi sát khí, thời gian như mới bắt đầu trôi trở lại đối với vạn vật.

Rầm! Rầm! Rầm!

Đồng loạt gần hai mươi tên cao thủ trên phi thuyền, bao gồm cả hai vị hộ pháp Minh Tuyền cảnh, đều đổ gục xuống sàn tàu cùng một lúc. Kẻ thì ngất lịm, kẻ thì ôm ngực gào thét trong đau đớn vì linh lực bị đánh tan. Phi thuyền mất đi người điều khiển, rung lắc dữ dội trên không trung.

Lục Vân đứng trước mặt lão già dẫn đoàn – kẻ duy nhất còn đứng vững nhưng đôi chân đã nhũn ra như bùn. Cậu đặt bao kiếm gỗ lên vai lão, hơi nóng từ bao kiếm khiến lớp áo bào của lão bắt đầu bốc khói.

"Các người định dùng thứ đồ chơi này để giết ta sao?" Lục Vân nhàn nhạt hỏi, đôi mắt đỏ rực nhìn xoáy vào linh hồn lão già.

Lão già run rẩy, không thốt nên lời. Lão không thể tin được một đứa trẻ Ngưng Khí tầng 7 lại có thể đơn phương đồ sát cả một phi thuyền cao thủ chỉ trong một cái chớp mắt. Đây không phải là chiến đấu, đây là sự áp đảo hoàn toàn về đẳng cấp thực chiến và tốc độ.

Lục Vân hừ lạnh một tiếng, cậu không giết lão, vì cậu biết giết một vị trưởng lão ngoại bang lúc này sẽ dẫn đến chiến tranh tông môn sớm hơn dự kiến. Cậu đạp mạnh xuống sàn tàu, mượn lực phản chấn lao ngược trở lại võ đài của Thiên Kiếm Tông, để lại con phi thuyền của Huyết Sát Môn chao đảo rồi vội vã quay đầu tháo chạy trong nhục nhã.

Cả Thiên Kiếm Tông im phăng phắc, rồi sau đó bùng nổ trong những tiếng reo hò sấm dậy. Lục Vân đứng đó, nhìn theo bóng dáng con thuyền khuất dần, trong lòng cậu đã có một quyết định mới. Cậu cần sức mạnh lớn hơn, một cảnh giới mà không kẻ nào có thể dùng mưu hèn kế bẩn để chạm đến.

More Chapters