Cherreads

Chapter 35 - Chương 35: Bốn Năm Bế Quan

Sau khi con phi thuyền của Huyết Sát Môn trốn chạy trong sự nhục nhã, cả Thiên Kiếm Tông chìm trong đại tiệc ăn mừng. Thế nhưng, giữa những tiếng reo hò, Lục Vân lại đứng đó, nhìn vào đôi bàn tay vẫn còn vương chút khí lạnh của bao kiếm gỗ. Cậu không vui. Trận chiến vừa rồi tuy thắng, nhưng cậu nhận ra nếu không có sự can thiệp của sát khí và tốc độ cực hạn, chỉ dựa vào linh lực của một kẻ Ngưng Khí, cậu sẽ rất khó để trụ vững trước những đại cảnh giới thực thụ như Minh Tuyền hay cao hơn nữa.

"Sư tôn, đệ tử muốn bế quan."

Tại đỉnh Tuyết Liên, trước mặt Tuyết Nhược Vũ, Lục Vân quỳ một gối, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết.

Tuyết Nhược Vũ khẽ cau mày, nhìn đồ đệ bé nhỏ vừa lập công lớn: "Ngươi vừa trải qua một trận chiến kịch liệt, tâm cảnh cần ổn định. Tại sao lại vội vàng?"

"Huyết Sát Môn sẽ không dừng lại. Những kẻ như chúng chỉ sợ hãi trước sức mạnh tuyệt đối. Đệ tử muốn vào Thâm Uyên Kiếm Động."

Nghe đến bốn chữ "Thâm Uyên Kiếm Động", đồng tử Tuyết Nhược Vũ khẽ co rụt. Đó là cấm địa đáng sợ nhất của tông môn, nơi chứa đựng hàng vạn tàn ý của các vị tổ sư, áp lực kiếm khí đủ để nghiền nát tâm trí một tu sĩ bình thường. Nhưng nhìn vào đôi mắt đỏ thẫm đầy khát vọng của Lục Vân, nàng hiểu rằng mình không thể giữ cậu mãi dưới cánh chim bảo bọc.

"Được. Ta cho ngươi bốn năm. Nếu không thể đột phá, phải lập tức ra ngoài."

– Thời gian trôi đi –

[Năm thứ nhất: Hàn Phong Thấu Xương]

Lục Vân ngồi xếp bằng giữa bóng tối của Thâm Uyên. Xung quanh cậu, hàng ngàn thanh kiếm rỉ sét cắm trên vách đá bắt đầu rung động. Kiếm ý sơ khai của cậu mỏng manh như một ngọn nến trước gió, liên tục bị vùi dập bởi những luồng kiếm khí cổ xưa. Da thịt cậu nứt toác, máu chảy ra lập tức bị đóng băng.

[Năm thứ hai: Tâm Hỏa Bùng Phát]

Máu của Hỏa Mãng trong huyết quản bắt đầu phản ứng với áp lực. Linh lực hỏa hệ không còn cuộn trào bạo liệt mà bắt đầu nén lại, hóa thành một đóa sen lửa đỏ rực trong đan điền. Lục Vân không còn dùng tay cầm kiếm, cậu dùng tâm để giao tiếp với vạn kiếm. Mỗi ngày, một thanh kiếm tàn lại tan biến, hóa thành một sợi tơ kiếm ý gia nhập vào linh hồn cậu.

[Năm thứ ba: Kiếm Ý Chuyển Mình]

Cái tên Lục Vân dần bị người đời quên lãng. Ở ngoại giới, người ta chỉ còn nhắc về cậu như một huyền thoại ngắn ngủi. Nhưng sâu trong hang động, bóng dáng thiếu niên đã cao lớn hơn, mái tóc dài phủ xuống vai. Kiếm ý của cậu giờ đây không còn chỉ là sự sắc bén, mà đã mang theo hiệu ứng "Luân Hồi": lúc nóng rực như dung nham, lúc lạnh lẽo tựa cửu u.

[Năm thứ tư: Tĩnh Lặng Trước Cơn Bão]

Lục Vân hoàn toàn hòa nhập vào bóng tối. Hơi thở của cậu trùng khớp với nhịp đập của mạch núi. Kiếm ý của cậu đã đạt đến mức độ hóa thực, xung quanh chỗ cậu ngồi, không gian liên tục bị rách ra rồi lại tự chữa lành.

Trong khi Lục Vân đang ở giây phút quan trọng nhất của cuộc bế quan, thì tại ngoại giới, bầu trời đột ngột chuyển sang màu huyết dụ.

Huyết Sát Môn, sau bốn năm dưỡng quân và tích tụ oán hận, đã chính thức huy động toàn bộ lực lượng. Ba vị Thái Thượng Trưởng Lão cùng hàng vạn đệ tử tà tu bao vây Thiên Kiếm Tông, định dùng máu của vạn người để rửa sạch nỗi nhục năm xưa. Sát khí bốc lên ngùn ngụt, che lấp cả ánh mặt trời.

"Tuyết Nhược Vũ! Giao Lục Vân ra đây, nếu không hôm nay Thiên Kiếm Tông sẽ thành bình địa!" Tiếng gào thét của Môn chủ Huyết Sát Môn vang động cả trăm dặm.

Trên đỉnh Tuyết Liên, Tuyết Nhược Vũ đứng đó, tà áo trắng bay phấp phới trong gió bão. Nàng khẽ liếc mắt nhìn về hướng Thâm Uyên Kiếm Động, thấy đồ đệ mình đang ở bước cuối cùng của việc dung hợp kiếm ý, không thể bị làm phiền.

Một tia sát cơ lạnh lẽo chưa từng có loé lên trong đôi mắt phượng. Nàng vốn dĩ là người lạnh lùng, nhưng chạm đến đồ đệ của nàng, chính là chạm đến vảy ngược.

"Ồn ào quá."

Tuyết Nhược Vũ khẽ bước ra không trung. Mỗi bước chân nàng đi, không gian dưới chân lại kết thành những bông hoa tuyết lung linh. Lúc này, nàng không còn che giấu tu vi nữa. Luồng khí thế Chí Tôn cảnh đỉnh phong bùng phát, ép cho hàng vạn tà tu phía dưới phải quỳ rạp xuống, mặt cắt không còn giọt máu.

Nàng không dùng kiếm, cũng không dùng pháp bảo. Tuyết Nhược Vũ chỉ đơn giản là giơ bàn tay ngọc ngà lên, sau đó nắm chặt lại thành nắm đấm.

"Một quyền này, tiễn các ngươi xuống địa ngục."

Nàng tung ra một quyền đơn giản về phía đại quân Huyết Sát Môn.

OÀNG!!!

Không có từ ngữ nào tả xiết được uy lực của quyền đó. Không gian phía trước mặt nàng hoàn toàn sụp đổ, một luồng ánh sáng trắng xóa mang theo sức mạnh quy tắc tuyệt đối quét qua. Chỉ trong một chớp mắt, toàn bộ phi thuyền, hàng vạn đệ tử và cả ba vị Thái Thượng Trưởng Lão của Huyết Sát Môn đều hóa thành tro bụi.

Một quyền, diệt cả một tông môn hạng nhất.

Tuyết Nhược Vũ thu tay lại, vẻ mặt vẫn bình thản như vừa gạt đi một hạt bụi trên áo. Nàng quay đầu nhìn về phía hang động, nơi một luồng kiếm khí rực lửa đang bắt đầu thăng thiên.

"Đồ nhi, sư tôn đã dọn dẹp xong. Giờ là lúc để ngươi tỏa sáng."

More Chapters