Cherreads

Chapter 33 - Chương 33: Kiếm Chống Lại Huyết Đao

Huyết Lệ lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát, khuôn mặt tuấn tú tà dị giờ đây vặn vẹo vì sỉ nhục và đau đớn. Hắn là thiên tài của Huyết Sát Môn, là kẻ đã tắm máu vô số địch thủ để bước lên Minh Tuyền cảnh, vậy mà hôm nay lại bị một đứa trẻ bảy tuổi của Thiên Kiếm Tông đánh bay như một con chó rách.

"Ngươi... ngươi phải chết!"

Huyết Lệ gầm lên, huyết dịch trong cơ thể hắn dường như sôi trào. Hắn cắn đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên thanh đại đao. Ngay lập tức, thanh đao bùng lên luồng ánh sáng đỏ rực hôi hám, sát đạo tàn bạo cuộn trào hóa thành hình ảnh những oan hồn gào thét. Đây là Huyết Ma Đao Pháp, môn võ học lấy sát khí làm gốc, càng tàn nhẫn sức mạnh càng tăng.

Thế nhưng, đáp lại sự điên cuồng đó, Lục Vân chỉ đứng yên. Cậu không hề lùi bước, đôi mắt đỏ thẫm nhàn nhạt bỗng chốc trở nên thâm trầm.

"Sát đạo của ngươi chỉ là loại tà đạo rác rưởi."

Lục Vân vừa dứt lời, một luồng sát khí còn khủng khiếp hơn gấp bội từ người cậu bùng phát. Nếu sát khí của Huyết Lệ là mùi máu tanh hôi, thì sát khí của Lục Vân lại lạnh lẽo và sắc bén như băng tuyết vạn năm trên đỉnh Tuyết Liên, hòa quyện với cái nóng bạo liệt của hỏa mãng. Luồng sát khí này nồng nặc đến mức đóng băng cả không khí trên võ đài, tạo thành một vùng áp chế tuyệt đối.

Huyết Lệ đang lao tới bỗng khựng lại, đôi chân hắn run cầm cập. Trong mắt hắn, Lục Vân không còn là một đứa trẻ, mà là một vị thần sát lục vừa bước ra từ bể máu, uy nghiêm và lạnh lùng đến mức khiến linh hồn hắn muốn quỳ lạy.

"Tốc độ của ngươi... quá chậm."

Vút!

Lục Vân biến mất ngay trước mắt Huyết Lệ. Hắn hốt hoảng vung đao chém loạn xạ vào không trung nhưng chỉ chạm vào tàn ảnh. Chưa đầy một chớp mắt, Lục Vân đã xuất hiện ngay sau lưng hắn, tựa như dịch chuyển tức thời.

"Cước thứ nhất."

Lục Vân xoay người, tung một cú đá sấm sét trực diện vào lưng Huyết Lệ.

Bầm!

Tiếng xương sống rạn nứt vang lên khô khốc. Huyết Lệ bị đá bay về phía trước, phun ra một ngụm máu lớn, thanh đại đao tuột khỏi tay. Hắn chưa kịp chạm đất thì bóng trắng của Lục Vân đã lại xuất hiện ở điểm rơi, đón đầu hắn bằng một ánh nhìn vô cảm.

Lục Vân lần này không dùng tay chân, cậu nắm chặt lấy bao thanh kiếm gỗ sồi. Cậu vẫn không rút kiếm, bởi với cậu, đối thủ này chưa xứng để kiếm gỗ phải ra khỏi vỏ.

Cậu dùng cả bao kiếm gỗ, vận chuyển linh lực hỏa hệ nén ép đến cực hạn, quất mạnh vào mạng sườn Huyết Lệ.

Chát! Rầm!

Cơ thể Huyết Lệ như một quả bóng bị đánh đập không thương tiếc, văng qua văng lại trên võ đài dưới những đường kiếm pháp cơ bản nhưng đầy thực dụng của Lục Vân. Mỗi lần bao kiếm chạm vào người là một lần linh lực bạo liệt tàn phá kinh mạch của Huyết Lệ.

Toàn bộ người của Huyết Sát Môn kinh hãi đến mức không thốt nên lời. Lão già dẫn đoàn đứng trên phi thuyền bóp nát cả lan can gỗ, đôi mắt đỏ rực run rẩy. Hắn nhìn thấy thiên tài Minh Tuyền cảnh của mình đang bị một đứa trẻ Ngưng Khí tầng 7 "chơi đùa" như một món đồ chơi.

"Dừng tay! Ngươi dám phế đệ tử của ta?" Lão già gầm lên định lao xuống can thiệp.

Lục Vân liếc mắt nhìn lên trời, sát khí khóa chặt lấy vị trưởng lão Huyết Sát Môn, khiến lão ta rùng mình kinh sợ mà khựng lại giữa không trung. Sau đó, Lục Vân quay lại nhìn Huyết Lệ đang nằm thoi thóp, rên rỉ dưới chân mình.

Cậu nhấc bao kiếm lên, đập mạnh một nhát cuối cùng vào ngực đối phương, đánh bay Huyết Lệ về phía đoàn người Huyết Sát Môn.

"Mang rác rưởi của các người đi." Lục Vân đứng thẳng người, tà áo đen không một vết bụi. "Kiếm đạo của Thiên Kiếm Tông là để giữ đạo, không phải để giết hạng sâu bọ. Nhưng nếu sâu bọ muốn thử độ sắc của kiếm, ta không ngại quét dọn."

Cả võ đài im phăng phắc. Khí độ ung dung, bất khuất của Lục Vân lúc này đã chạm đến một đẳng cấp hoàn toàn khác. Cậu không chỉ thắng bằng tu vi, mà thắng bằng một ý chí sắt đá và một khả năng thực chiến tàn khốc đã vượt xa lứa tuổi. Huyết Sát Môn đến để sỉ nhục, nhưng cuối cùng lại mang về một nỗi kinh hoàng mang tên Lục Vân.

More Chapters