Bầu trời Thiên Kiếm Tông hôm nay không còn giữ được vẻ xanh trong thanh khiết. Từ phía chân trời xa xăm, một đám mây đỏ thẫm như máu, mang theo mùi tanh nồng của sát khí và âm phong, đang cuồn cuộn kéo đến. Sự yên bình của một tông môn kiếm đạo chính thống bị xé toạc bởi những tiếng rít gào xé gió của các phi hành linh bảo mang hình thù quái dị.
Đó là đoàn người của Huyết Sát Môn – một thế lực tà tu hùng mạnh nhất phương Bắc, vốn có mối thù truyền kiếp với Thiên Kiếm Tông. Danh nghĩa của họ là "trao đổi võ học" giữa hai tông môn hàng đầu, nhưng bất kỳ ai có đầu óc đều hiểu rằng, đây là một màn dằn mặt công khai, một cuộc thăm dò thực lực sau khi có tin đồn Thiên Kiếm Tông vừa thu nhận một thiên tài có Kiếm Tâm nghìn năm khó gặp.
Tại Quảng trường Thiên Kiếm, hàng ngàn đệ tử đã đứng sẵn, khí thế nghiêm trang. Dẫn đầu là Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão, gương mặt họ lộ rõ sự thận trọng. Khi phi hành thuyền của Huyết Sát Môn hạ cánh, một luồng áp lực nặng nề tràn xuống, khiến những đệ tử tu vi thấp cảm thấy lồng ngực bị ép chặt.
Bước xuống từ trên thuyền là một lão già gầy gò, đôi mắt đỏ rực như hai hòn than cháy, đi cùng là một nhóm đệ tử mặc huyết bào, khí thế hung hãn. Trong số đó, nổi bật nhất là một thanh niên tóc dài đỏ quạch, đeo trên lưng một thanh đại đao rộng bản, tỏa ra sát khí khiến không khí xung quanh như đông đặc lại. Hắn chính là Huyết Lệ, đệ tử hạt nhân của Huyết Sát Môn, kẻ đã sớm bước vào Minh Tuyền cảnh khi chưa đầy hai mươi tuổi.
"Ha ha ha! Lâu rồi không gặp, Thiên Kiếm Tông vẫn cổ hủ và yếu ớt như vậy sao?" Lão già gầy gò của Huyết Sát Môn cười lên sằng sặc, giọng nói như tiếng kim loại mài vào nhau, châm chọc nhìn vào hàng ngũ đệ tử nội môn.
Nhị trưởng lão nheo mắt, lạnh lùng đáp: "Huyết Sát Môn đến thăm, Thiên Kiếm Tông chúng ta đương nhiên tiếp đón. Chỉ là không biết lần này các vị định 'trao đổi' theo cách nào?"
"Đơn giản thôi! Đệ tử trẻ tuổi so tài, sống chết có số, phú quý tại trời." Huyết Lệ bước ra phía trước, thanh đại đao trên lưng khẽ rung động, ánh mắt hắn đảo qua đám đông với sự khinh miệt tột cùng. "Nghe nói các người mới có một 'Tiểu sư huynh' thiên tài lắm, sao không gọi ra đây cho ta xem thử là rồng hay là giun đất?"
Giữa lúc bầu không khí đang trở nên căng thẳng và sục sôi bởi những lời khiêu khích, một bóng dáng nhỏ bé lẳng lặng tiến vào từ phía sau quảng trường.
Lục Vân không mặc trang phục đệ tử thân truyền lộng lẫy, cậu khoác lên mình bộ áo dài đen tuyền của Giám sát nội môn, bên hông đeo lệnh bài đen huyền ảo. Thanh kiếm gỗ sồi vẫn bình thản nằm bên hông trái. Sự xuất hiện của cậu không rầm rộ, không linh áp rực rỡ, nhưng lại khiến cả quảng trường đang náo loạn bỗng chốc im bặt.
Đây là lần đầu tiên Lục Vân xuất hiện công khai với tư cách Giám sát.
Cậu bước đi chậm rãi, xuyên qua hàng ngũ đệ tử đang tự động dạt ra hai bên. Gương mặt thiếu niên bảy tuổi giờ đây mang một vẻ trầm ổn đến đáng sợ, đôi mắt không một chút gợn sóng khi nhìn thẳng vào đoàn người Huyết Sát Môn.
"Thiên Kiếm Tông là nơi thanh tịnh, không phải nơi để các người lớn tiếng quát tháo." Lục Vân đứng lại ở vị trí trung tâm, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lại vang vọng rõ ràng bên tai mỗi người nhờ vào linh lực tinh thuần.
Huyết Lệ nhìn thấy một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch lại dám đứng ra nói chuyện với mình, hắn cười sặc sụa: "Đây là ai? Một đứa trẻ làm Giám sát? Thiên Kiếm Tông đã mạt vận đến mức này rồi sao?"
Lục Vân không giận dữ, cậu chỉ nhàn nhạt đưa tay lên, lệnh bài Giám sát khẽ lóe sáng. "Ta là Lục Vân, Giám sát nội môn. Hôm nay các vị là khách, nhưng nếu khách không biết giữ lễ, ta sẽ thay chủ nhà 'giữ trật tự'."
Luồng sát khí từ Huyết Lệ bỗng chốc bùng nổ, hắn muốn dùng uy áp Minh Tuyền cảnh để ép Lục Vân phải quỳ xuống ngay tại chỗ. Thế nhưng, luồng áp lực đỏ thẫm kia khi chạm đến phạm vi ba thước xung quanh Lục Vân thì bỗng nhiên tan biến như khói mây.
Lục Vân vẫn đứng vững như một ngọn tùng, Kiếm Tâm trong lòng cậu rung động, hóa giải mọi sự áp chế tinh thần. Ánh mắt cậu dần trở nên lạnh nhạt, một luồng kiếm ý sơ khai bắt đầu lưu chuyển xung quanh cơ thể.
Đám đệ tử Huyết Sát Môn bắt đầu cảm thấy bất ổn. Chúng nhận ra đứa trẻ này tuy nhỏ tuổi nhưng lại mang một khí độ bất phàm, đặc biệt là đôi mắt kia — nó không có sự sợ hãi, chỉ có một sự tĩnh lặng thâm sâu như vực thẳm.
"Trao đổi võ học có thể bắt đầu, nhưng ta có một quy định." Lục Vân liếc nhìn Nhị trưởng lão, sau đó quay sang Huyết Sát Môn. "Trên Diễn Võ Trường, không được mưu sát, không được tàn phế đồng môn. Kẻ nào vi phạm, dù là khách hay người nhà, ta sẽ thực thi quyền Giám sát ngay lập tức."
"Quyền Giám sát của ngươi là cái gì?" Huyết Lệ gằn giọng.
Lục Vân khẽ đặt tay lên chuôi kiếm gỗ, ánh mắt cậu loé lên tia sáng đỏ thẫm của hỏa diễm tinh khiết. "Quyền của ta... chính là chém đứt kẻ phá hoại quy tắc."
Sự xuất hiện đầy cứng rắn của Lục Vân đã lấy lại thể diện cho Thiên Kiếm Tông trong phút chốc. Các đệ tử nội môn vốn đang hoang mang bỗng cảm thấy vững tâm hơn hẳn. Họ nhìn vào bóng lưng nhỏ bé kia, cảm nhận được một sự che chở kỳ lạ.
Trận chiến giữa hai tông môn chưa thực sự bắt đầu trên võ đài, nhưng cuộc đối đầu về khí thế đã nổ ra ngay từ khoảnh khắc này. Lục Vân, với tư cách Giám sát, đã chính thức đứng mũi chịu sào, bảo vệ danh dự của tông môn trước sóng gió ngoại bang. Đây không chỉ là một cuộc giao lưu, mà là sự khẳng định rằng Thiên Kiếm Tông có một thế hệ trẻ không biết lùi bước, dù đối thủ có là quỷ dữ từ địa ngục đi chăng nữa.
