Bảy năm bế quan, một khoảng thời gian không dài đối với đại năng nhưng lại là một cuộc trường chinh đẫm máu và nước mắt đối với Lục Vân. Trong bóng tối sâu thẳm của động phủ trên đỉnh Tuyết Liên, một sinh mạng đang âm thầm hoàn thục cuộc lột xác vĩ đại nhất kể từ thời Hoang Cổ.
Dị Tượng Kinh Thiên Động Địa
Vào một ngày đại tuyết phủ kín dãy Thiên Kiếm, khi vạn vật đang chìm trong sự tĩnh lặng của mùa đông, một tiếng nổ kinh thiên động địa bỗng chốc xé toạc bầu trời.
Oành!
Toàn bộ đỉnh Tuyết Liên rung chuyển dữ dội. Từ vị trí động phủ của Lục Vân, một luồng hỏa quang đỏ rực phóng thẳng lên chín tầng mây, đánh tan màn mây xám xịt. Trên bầu trời cao vạn trượng, linh khí hỏa hệ nồng đậm đến mức ngưng tụ thành một viên Nội Đan khổng lồ rực lửa, to như một mặt trời thứ hai treo lơ lửng trên không trung.
Toàn bộ đệ tử và trưởng lão Thiên Kiếm Tông đều kinh hãi bước ra khỏi phòng, ngước nhìn lên cao.
"Đó là... đột phá Bỉ Ngạn cảnh sao? Tại sao lại có dị tượng kinh khủng thế này?"
Viên nội đan hỏa hệ xoay tròn với tốc độ cực đại, hút sạch linh khí trong vòng trăm dặm xung quanh. Bỗng nhiên, trên bề mặt nội đan xuất hiện những vết nứt, và rồi nó vỡ tan thành vạn mảnh. Từ trong đống đổ nát của linh khí ấy, một hư ảnh khổng lồ cao trăm trượng hiện ra. Đó chính là chân thân linh lực của Lục Vân, mái tóc bay rực lửa, đôi mắt nhìn xuống chúng sinh với uy nghiêm bất khả xâm phạm.
Bước Qua Bến Bờ
Bên trong động phủ, đài sen Trúc Cơ của Lục Vân đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một Linh Hải mênh mông, cuồn cuộn những đợt sóng dung nham đỏ thẫm. Giữa biển linh lực ấy, mười hai đóa hoa Bỉ Ngạn đỏ rực rỡ đang nở rộ, mỗi cánh hoa đều mang theo phù văn của kiếm đạo Thái Cổ.
Lục Vân khẽ mở mắt. Một luồng uy áp Bỉ Ngạn cảnh thực thụ lan tỏa, khiến không gian xung quanh cậu vặn vẹo. Ở tuổi 36, cậu đã chính thức bước qua "Bến bờ", thoát thai hoán cốt.
Nhục thân của cậu sau 7 năm được rèn giũa bởi Tinh Hoa Dung Nham và Yêu Đan nay đã đạt đến cảnh giới Thần Thiết Chi Thể. Da thịt cậu trắng trẻo nhưng ẩn chứa sức mạnh có thể tay không bẻ gãy linh kiếm hạng nặng. Linh lực trong cơ thể dồi dào tựa đại dương, không còn chảy theo kinh mạch hẹp mà có thể bùng phát từ bất kỳ lỗ chân lông nào trên cơ thể.
Vẻ Đẹp Của Một Kiếm Tu Nho Nhã
Trước khi bước ra khỏi động phủ, Lục Vân nhìn lại hình ảnh của mình trong gương nước linh lực. Sau nhiều năm bế quan và chịu đựng hỏa độc, vẻ ngoài của cậu có phần già dặn và phong trần.
"Tuổi 36... nhưng tâm ta vẫn là thiếu niên năm ấy dưới gốc Tuyết Liên."
Lục Vân mỉm cười, cậu vận hành pháp lực điều chỉnh lại cơ cơ nhục và xương cốt. Chỉ trong vài nhịp thở, vẻ phong trần biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt trẻ trung, ngũ quan tinh tế như tạc tượng, đôi mắt đỏ thẫm giờ đây sâu thẳm và dịu dàng hơn, mang theo nét đẹp của một thư sinh nho nhã nhưng lại đầy vẻ nam tính, quyến rũ.
Cậu thay bỏ bộ quần áo rách nát sau 7 năm bế quan, khoác lên mình một bộ trường bào trắng xóa như tuyết, rộng rãi và thoát tục. Thanh Xích Diễm Thanh Liên được cậu thu liễm toàn bộ hào quang, đeo gọn gàng sau lưng, trông cậu lúc này giống một vị công tử đi du ngoạn hơn là một cường giả Bỉ Ngạn cảnh vừa làm chấn động thiên hạ.
Xuất Quan
Cánh cửa đá nặng nề từ từ mở ra. Ánh nắng mặt trời rọi vào, soi sáng bóng hình thư sinh trắng muốt đang thong thả bước ra.
Tuyết Nhược Vũ đã đứng chờ sẵn từ lâu. Khi nhìn thấy bóng dáng trẻ trung, nho nhã của đồ đệ, nàng thoáng ngẩn ngơ. Khí chất của Lục Vân bây giờ đã đạt đến mức "Phản phác quy chân", nếu không phải nàng có tu vi cao thâm, chắc chắn sẽ nghĩ đây chỉ là một phàm nhân học rộng tài cao.
Lục Vân bước tới trước mặt sư tôn, tà áo trắng bay phất phơ trong gió tuyết. Cậu không còn lao vào ôm chầm lấy nàng như đứa trẻ 6 tuổi, mà chắp tay, khẽ cúi người, giọng nói trầm ấm và từ tốn:
"Đồ nhi Lục Vân, tham kiến sư tôn. Bảy năm qua, để người phải lo lắng rồi."
Tuyết Nhược Vũ mỉm cười, đôi mắt rưng rưng niềm tự hào. Nàng cảm nhận được luồng sức mạnh khủng khiếp đang ẩn giấu dưới lớp áo thư sinh ấy. Đứa trẻ năm nào nàng mang về từ đống tro tàn, nay đã thực sự trở thành một vị cường giả hàng đầu, một chỗ dựa vững chắc cho cả Thiên Kiếm Tông.
Ở tuổi 36, Lục Vân không chỉ đột phá cảnh giới, mà còn hoàn thiện về cả tâm hồn và diện mạo. Một trang mới trong huyền thoại về vị Giám sát tối cao của Thiên Kiếm Tông đã chính thức bắt đầu.
