Sau khi thấu triệt bí mật về "Hóa Đài Thành Biển" và sự nảy mầm của đóa hoa Bỉ Ngạn, Lục Vân biết rằng thời điểm để thực hiện bước nhảy vọt định mệnh đã đến. Tại đỉnh Tuyết Liên, không khí dường như cũng ngưng đọng theo ý chí của vị Giám sát tối cao. Đây không còn là một cuộc đột phá thông thường; đây là một cuộc cải tử hoàn sinh, một sự lột xác toàn diện từ máu thịt đến linh hồn.
Lục Vân bắt đầu quá trình chuẩn bị hậu cần một cách tỉ mỉ nhất. Cậu hiểu rõ, khi đài sen Trúc Cơ vỡ tan, cơ thể cậu sẽ trở thành một "lò bát quái" hỗn loạn. Nếu nhục thân không đủ mạnh để chứa đựng biển linh lực bùng nổ, kết cục chỉ có một: tan thành mây khói.
Gom Góp Tài Nguyên Nghìn Năm
Lục Vân mở nhẫn trữ vật, đổ ra toàn bộ gia sản mà cậu đã tích lũy từ những chuyến kỳ ngộ và mười năm trầm lắng.
Đầu tiên là hàng vạn viên Linh Thạch Cực Phẩm tỏa ra ánh sáng xanh thuần khiết, lấp lánh như những vì sao rớt xuống trần gian. Chỗ linh thạch này sẽ đóng vai trò là nguồn tiếp tế năng lượng khổng lồ, đảm bảo cho Linh Hải không bị cạn kiệt trong quá trình hình thành.
Tiếp theo, cậu lấy ra viên Yêu Đan của con Địa Long Ma Thú cấp 3 năm xưa và một số yêu đan hỏa hệ quý hiếm khác thu thập được trong mười năm qua. Những viên yêu đan này chứa đựng tinh huyết và sức mạnh nhục thân của ma thú, là chìa khóa để Lục Vân trui rèn gân cốt trước khi xung kích.
Đặc biệt nhất là một hũ ngọc chứa Tinh Hoa Dung Nham – thứ chất lỏng đỏ rực, đặc quánh lấy từ lõi sâu nhất của Vạn Hỏa Sơn Mạch. Đây là vật dẫn quan trọng nhất để đồng hóa linh lực dung nham của cậu với quy luật của đất trời.
"Mọi thứ đã sẵn sàng." Lục Vân nhìn đống tài nguyên chất cao như núi, ánh mắt bình thản nhưng chứa đựng quyết tâm sắt đá.
Gia Cố Động Phủ Và Pháp Trận
Để đảm bảo không bị quấy rầy, Lục Vân tự tay thiết lập một chuỗi pháp trận phòng hộ xung quanh động phủ bế quan. Cậu sử dụng Xích Diễm Thanh Liên làm nhãn trận, cắm thanh kiếm vào trung tâm linh huyệt. Kiếm ý dung nham tỏa ra, hình thành một màn chắn nhiệt độ cực cao, khiến ngay cả sương giá của đỉnh Tuyết Liên cũng không thể xâm nhập.
Sư tôn Tuyết Nhược Vũ cũng đích thân ra tay. Nàng dùng sức mạnh của một vị đại năng truyền vào bốn góc động phủ bốn đạo Huyền Băng Phù.
"Vân nhi, hỏa lực của con quá mạnh. Khi xung kích Bỉ Ngạn, tâm hỏa rất dễ bùng phát dẫn đến tẩu hỏa nhập ma. Bốn đạo phù này sẽ giúp con giữ được một tia thanh minh trong thần thức khi cơn đau ập đến." Tuyết Nhược Vũ dặn dò, ánh mắt nàng tràn đầy sự lo lắng nhưng cũng gửi gắm niềm tin tuyệt đối.
Lục Vân gật đầu, cậu lạy tạ sư tôn rồi bước vào bên trong cửa đá nặng nề. Ầm! Tiếng cửa đá đóng sập lại, ngăn cách cậu với thế giới bên ngoài, bắt đầu một cuộc hành trình cô độc kéo dài nhiều năm tháng.
Cuộc Lột Xác Về Nhục Thân
Trong bóng tối của động phủ, Lục Vân bắt đầu bước đầu tiên: Tôi thể.
Cậu nuốt lấy viên yêu đan của Địa Long, đồng thời đổ Tinh Hoa Dung Nham lên khắp cơ thể. Cảm giác đau đớn ngay lập tức ập đến như bị hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua từng lỗ chân lông. Sức mạnh của ma thú cuồn cuộn trong mạch máu, va chạm với linh lực của Lục Vân, ép cho xương cốt của cậu phát ra tiếng kêu răng rắc.
Lục Vân nghiến chặt răng đến bật máu. Cậu không dùng linh lực để chống lại cơn đau, mà dùng nó để dẫn dắt sức mạnh đó thấm sâu vào từng thớ thịt. Da thịt cậu bong tróc ra rồi lại tái tạo, mỗi lần như vậy lại trở nên bền bỉ hơn, mang theo một lớp ánh kim nhạt của Huyền Thiết. Đây là quá trình "rèn người như rèn kiếm", biến nhục thân phàm trần thành một vật chứa đủ tư cách cho Bỉ Ngạn cảnh.
Ngưng Tụ Hạt Giống Bỉ Ngạn
Khi nhục thân đã đạt đến giới hạn chịu đựng, Lục Vân bắt đầu giai đoạn quan trọng nhất: Ngưng tụ hạt giống.
Cậu tập trung toàn bộ Thần thức vào đan điền. Tại đó, đài sen Trúc Cơ đang xoay chuyển ở tốc độ cực đại, rực rỡ như một mặt trời nhỏ. Lục Vân bắt đầu nén ép Kiếm ý của "Phần Thiên Trảm Không" vào tâm điểm của đài sen. Cậu không dùng nó để tấn công bên ngoài, mà dùng nó để khắc họa những phù văn li ti lên linh lực.
Mỗi một hơi thở, mỗi một nhịp tim, Lục Vân đều dồn hết tâm trí vào việc nhào nặn khối linh lực đậm đặc đó. Cậu quên đi thời gian, quên đi đói khát, quên đi cả bản thân mình. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại sự giao tranh giữa ý chí và sức mạnh.
Lần lượt từng năm trôi qua. Bên ngoài động phủ, tuyết đã rơi rồi lại tan biết bao mùa. Sư tôn Tuyết Nhược Vũ thường xuyên đứng trước cửa đá, cảm nhận hơi nóng từ bên trong lúc thì bùng phát dữ dội, lúc lại lịm đi như ngọn đèn trước gió. Nàng biết, đồ đệ của nàng đang bước đi trên sợi dây thừng giữa sự sống và cái chết.
"Hoa Bỉ Ngạn... hãy nảy mầm đi..."
Lời thầm thì của Lục Vân vang vọng trong tâm linh. Hạt giống màu đỏ thẫm chứa đựng linh hồn của cậu đã dần thành hình ở trung tâm đan điền, chỉ còn chờ một cú hích cuối cùng để phá vỡ cái lồng Trúc Cơ và khai mở biển cả.
Toàn bộ linh thạch cực phẩm xung quanh bắt đầu tan chảy, biến thành những dòng thác linh khí cuồn cuộn đổ vào lỗ chân lông của Lục Vân. Cậu giờ đây trông giống như một tôn tượng thần bằng hỏa thạch, uy nghiêm và đầy bí ẩn. Sự chuẩn bị đã hoàn tất, giây phút xung kích Bỉ Ngạn đang đến gần hơn bao giờ hết.
