Dị tượng linh khí trăm trượng xuất hiện trên đỉnh Tuyết Liên không chỉ là một dấu mốc cá nhân của Lục Vân, mà nó còn như một tiếng sét đánh vang dội khắp giới tu chân đại lục. Một tu sĩ đột phá Bỉ Ngạn cảnh vốn đã là chuyện đại sự, nhưng đạt được cảnh giới này ở cái tuổi 36 – cái tuổi mà đa số thiên tài vẫn còn đang chật vật ở Trúc Cơ sơ kỳ – thì quả thực là chuyện xưa nay chưa từng có.
Chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày, tin tức về "Thư sinh Bỉ Ngạn" của Thiên Kiếm Tông đã lan truyền với tốc độ chóng mặt, vượt qua những dãy núi trùng điệp để đến tai tất cả các đại tông môn.
Mật Thư Từ Phương Nam
Tại Thiên Kiếm Điện, không khí vốn đang tràn ngập niềm vui sau khi Lục Vân xuất quan bỗng trở nên nghiêm trọng. Một đạo độn quang màu vàng kim rạch ngang bầu trời, đáp xuống trước đại điện. Đó là một con Kim Sí Ưng – linh thú truyền tin nhanh nhất của Thiên Nguyên Thánh Địa.
Trên chân nó buộc một ống trúc nhỏ phong ấn bằng thần thức của chính Thiên Nguyên Thánh Chủ. Sư tôn Tuyết Nhược Vũ nhận lấy mật thư, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng liếc nhìn Lục Vân – lúc này đang ngồi thong thả thưởng trà trong hình hài thư sinh nho nhã – rồi thở dài:
"Vân nhi, xem ra danh tiếng quá lớn cũng là một gánh nặng. Thiên Nguyên Thánh Địa gửi mật thư triệu tập khẩn cấp. Họ muốn con tham gia Hội Nghị Thượng Đỉnh tại phương Nam."
Lục Vân đặt chén trà xuống, thần thái điềm tĩnh lạ thường. Cậu khẽ mỉm cười, giọng nói ấm áp như gió xuân: "Hội nghị thượng đỉnh vốn chỉ dành cho các tông chủ hoặc đại lão Bỉ Ngạn kỳ cựu. Việc họ mời đệ tử, có lẽ không chỉ đơn giản là để chúc mừng đột phá."
"Đúng vậy," Tuyết Nhược Vũ gật đầu, vẻ mặt trở nên lo âu. "Ma tộc ở phương Nam đang rục rịch. Phong ấn tại Huyết Ma Quật đang có dấu hiệu rạn nứt. Thánh Chủ muốn con tham gia để bàn kế hoạch tác chiến. Điều này đồng nghĩa với việc họ đã chính thức thừa nhận địa vị của con ngang hàng với những bậc tiền bối sống hàng nghìn năm."
Sự Thừa Nhận Của Giới Tu Chân
Lời mời này là một sự khẳng định ngầm. Trong giới tu tiên, thực lực chính là tiếng nói cao nhất. Lục Vân ở tuổi 36 đạt tới Bỉ Ngạn, cộng với thanh thần kiếm Xích Diễm Thanh Liên và kiếm pháp Thái Cổ, chiến lực thực tế của cậu đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải kiêng dè.
Việc Thánh Địa gửi mật thư thay vì thông cáo công khai cho thấy tính chất nghiêm trọng của sự việc. Ma tộc phương Nam vốn là những kẻ tàn bạo, chuyên sử dụng huyết tế để gia tăng sức mạnh. Sự trỗi dậy của chúng đe dọa trực tiếp đến hòa bình mà các tông môn chính đạo đã gìn giữ suốt hàng nghìn năm qua.
Lục Vân đứng dậy, tà áo trắng khẽ lay động. Sau mười mấy năm bế quan và rèn tâm, cậu đã không còn là thiếu niên nóng nảy năm xưa. Trong đôi mắt đỏ thẫm giờ đây chứa đựng một sự thâm trầm của kẻ nắm giữ sức mạnh to lớn.
"Sư tôn, đệ tử sẽ đi. Thiên Kiếm Tông chúng ta vốn mang trọng trách trấn giữ phong ấn thế giới. Nếu Ma tộc phương Nam có biến, chúng ta không thể đứng ngoài cuộc. Hơn nữa, đệ tử cũng muốn xem, sau 7 năm, thế giới bên ngoài đã thay đổi ra sao."
Lên Đường Với Tư Thế Của Một Cường Giả
Trước khi lên đường, Kiếm Lão từ Kiếm Trủng cũng tìm đến. Lão không nói nhiều, chỉ ném cho Lục Vân một chiếc hồ lô rượu mới và cười khà khà:
"Tiểu tử, lần này đi phương Nam là để đánh nhau thật sự, không phải là trò đùa như ở Diễn Võ Đài Thánh Địa năm xưa đâu. Kiếm của con mang hỏa khí tinh thuần nhất, chính là khắc tinh của ma khí. Hãy nhớ, sát sinh là để bảo vệ, đừng để ma tính của chiến trường làm vẩn đục kiếm tâm."
Lục Vân cúi đầu lạy tạ sư tổ. Cậu không mang theo đoàn tùy tùng rầm rộ, chỉ một mình một kiếm, hóa thành một đạo kiếm quang màu trắng thanh thoát bay về hướng Nam.
Hành trình từ Thiên Kiếm Tông đến Thiên Nguyên Thánh Địa lần này khác hẳn lần "trà trộn" mười mấy năm trước. Đi tới đâu, Lục Vân cũng cảm nhận được những luồng thần thức từ các cao thủ ẩn thế quét qua. Nhưng khi chạm vào luồng kiếm ý dung nham bao quanh cơ thể cậu, những thần thức đó đều vội vã thu hồi với vẻ tôn kính và e sợ.
Hội Tụ Tại Thánh Điện
Khi Lục Vân đáp xuống quảng trường chính của Thiên Nguyên Thánh Địa, đích thân hai vị trưởng lão Bỉ Ngạn cảnh đã ra đón tiếp. Nhìn thấy vị "thư sinh" trẻ măng với khí chất xuất trần, họ không khỏi cảm thán trong lòng.
"Lục đạo hữu, Thánh Chủ và các vị Tông chủ đã đợi ngài bên trong."
Lục Vân bước vào đại điện. Bên trong, hơi thở của hơn mười vị đại năng Bỉ Ngạn cảnh đan xen, tạo thành một áp lực nặng nề có thể nghiền nát bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào. Tuy nhiên, Lục Vân bước đi thong dong, mỗi bước chân của cậu đều như đạp lên quy luật của không gian, nhẹ nhàng hóa giải mọi uy áp vô hình.
Thiên Nguyên Thánh Chủ ngồi trên cao, mắt sáng như sao, khẽ gật đầu: "Lục Vân, mười mấy năm không gặp, ngươi đã khiến ta thực sự kinh ngạc. Mời ngồi, vị trí này là dành cho ngươi."
Vị trí của Lục Vân được sắp xếp ngay cạnh các vị Tông chủ của Ngũ Đại Tông Môn. Những lão quái vật sống vài trăm tuổi xung quanh đều quay sang nhìn cậu với ánh mắt phức tạp – có ngưỡng mộ, có tò mò, và có cả sự nể trọng.
Lục Vân ngồi xuống, thanh Xích Diễm Thanh Liên sau lưng khẽ reo vang một tiếng trầm đục. Cậu hiểu rằng, từ giây phút này, cậu không còn là một đệ tử được bảo bọc dưới cánh của Tuyết Nhược Vũ. Cậu là một cường giả độc lập, một thanh kiếm sắc bén nhất mà chính đạo đang cần để đối đầu với bóng tối đang bao trùm từ phương Nam.
"Bắt đầu thôi," Thánh Chủ trầm giọng, và tấm bản đồ linh lực về vùng đất phương Nam rực cháy ánh đỏ của ma khí hiện ra giữa đại điện, mở đầu cho một kỷ nguyên đầy biến động mà Lục Vân chính là nhân vật trung tâm.
