Cherreads

Chapter 57 - Chương 57: Những Người Bạn Đồng Hành

Kinh đô Long An vào những đêm giao mùa thường phủ một lớp sương mù bảng lảng, che lấp đi những góc khuất tăm tối của khu Hắc Thủy. Lục Vân, trong lốt một kiếm khách áo xám bình thường, đang thong thả bước đi trên con đường lát đá ẩm ướt. Đột nhiên, Kiếm Tâm của cậu khẽ lay động. Tiếng kim loại va chạm sắc lạnh cùng luồng ma khí đục ngầu vang lên từ một con hẻm cụt phía trước.

Tại đó, một cuộc vây hãm đang diễn ra. Một thanh niên mặc cẩm y nhưng đã rách rưới, cùng một nữ tử khoác chiến giáp bạc đang bị vây khốn bởi mười tên sát thủ hắc y. Luồng khí tức tỏa ra từ đám sát thủ này không phải là võ giả thông thường, mà là tu sĩ Minh Tuyền cảnh, chiêu thức tàn độc, mỗi nhát kiếm đều nhắm vào tử huyệt.

"Lý Thừa Phong, hôm nay dù có chắp cánh ngươi cũng không thoát khỏi thành Long An!" Một tên sát thủ gầm lên, vung đao chém xuống.

Vị thanh niên tên Thừa Phong dù trọng thương nhưng ánh mắt vẫn kiên định, che chắn cho nữ tướng quân đang kiệt sức phía sau. Đúng lúc lưỡi đao chỉ còn cách đỉnh đầu họ gang tấc, một hạt đậu phộng xé gió lao tới, đập tan lưỡi đao thành trăm mảnh.

"Ai?!"

Lục Vân chậm rãi bước ra từ bóng tối, thanh kiếm gỗ trên lưng vẫn chưa rút ra, nhưng uy áp nhàn nhạt tỏa ra khiến đám sát thủ phải khựng lại.

"Đêm hôm thanh tịnh, chém giết e là không tiện lắm." Lục Vân thản nhiên nói.

Chỉ trong mười nhịp thở, không ai thấy Lục Vân ra chiêu thế nào, chỉ thấy bóng xám lướt qua, mười tên sát thủ đã nằm rạp xuống đất, kinh mạch bị phế sạch nhưng vẫn còn giữ lại hơi tàn.

Sự Gặp Gỡ Của Những Kẻ Lạc Loài

Sau khi giải quyết đám sát thủ, Lục Vân đưa hai người về gian nhà nhỏ của mình. Qua cuộc trò chuyện, cậu mới biết danh tính thực sự của họ.

Thanh niên cẩm y là Lý Thừa Phong, Thập thất Hoàng tử của Đại Hạ. Tuy mang thân phận hoàng tộc, nhưng vì mẫu thân vốn là một cung nữ thấp kém và bản thân hắn lại thiên bẩm chính trực, không chịu hùa theo phe cánh của các đại hoàng tử, nên hắn bị thất sủng, thậm chí bị coi là cái gai trong mắt phe phái của Quốc sư.

Người đi cùng là Tần Nguyệt, nữ thống lĩnh của đội Ngự Lâm quân bí mật. Nàng mang vẻ đẹp sắc sảo, anh dũng, vốn trung thành với Hoàng đế nhưng nay đã nhận ra sự mục nát của cung đình nên đã âm thầm phò tá Thập thất hoàng tử tìm kiếm sự thật.

"Đa tạ huynh đài cứu mạng." Lý Thừa Phong chắp tay, ánh mắt đầy vẻ sùng kính nhìn Lục Vân. "Ta vốn tưởng kiếm khách giang hồ chỉ mưu cầu tiền tài, không ngờ lại gặp được cao nhân như huynh."

Lục Vân khẽ lắc đầu, rót một chén trà nhạt: "Ta chỉ là một kẻ lữ hành. Tại sao đám tu sĩ kia lại truy sát một hoàng tử thất sủng như ngươi?"

Tần Nguyệt siết chặt chuôi kiếm, giọng đầy căm phẫn: "Bởi vì chúng ta đang điều tra vụ mất tích của hàng trăm tu sĩ trẻ và thiếu nam thiếu nữ trong kinh thành suốt nửa năm qua. Thừa Phong đã phát hiện ra dấu vết của chúng dẫn về phía Phủ Quốc sư, nên chúng quyết tâm giết người diệt khẩu."

Bí Mật Kinh Hoàng

Lý Thừa Phong lấy ra một bản đồ cũ, trên đó đánh dấu những điểm mất tích. "Huynh nhìn xem, tất cả các vị trí mất tích đều nằm trên những điểm nút của Long mạch kinh thành. Đáng sợ hơn, những tu sĩ mất tích đều có một điểm chung: họ mang linh căn thuộc tính Hỏa hoặc Mộc — những thuộc tính dồi dào sinh cơ nhất."

Lục Vân nheo mắt. Tấm lệnh bài đen năm xưa lại hiện lên trong trí nhớ. Việc bắt giữ tu sĩ trẻ mang hỏa tính để luyện đan hoặc tế trận là thủ đoạn kinh điển của ma đạo. Nhưng thực hiện ngay dưới chân thiên tử, trong lòng một hoàng triều hùng mạnh, chứng tỏ thế lực đứng sau đã hoàn toàn thao túng được bộ máy cầm quyền.

"Các người muốn điều tra tiếp sao?" Lục Vân hỏi.

"Dù chết cũng không lùi!" Tần Nguyệt khẳng định chắc nịch. "Nếu không ngăn chặn, Đại Hạ sẽ trở thành một vùng đất chết."

Lục Vân nhìn vào ánh mắt của hai người họ. Một hoàng tử bị ruồng bỏ nhưng vẫn đau đáu vì dân, một nữ tướng quân sẵn sàng từ bỏ vinh hoa để bảo vệ công lý. Ở họ, Lục Vân thấy được sự thuần khiết mà cậu hằng tìm kiếm trong tâm cảnh của mình. Sự "Trúc Cơ" mà cậu cần, có lẽ không chỉ nằm ở linh lực, mà còn nằm ở sự gắn kết giữa kiếm của cậu với vận mệnh của những con người chính trực này.

"Được rồi." Lục Vân đứng dậy, tà áo xám khẽ bay. "Ta sẽ đi cùng các người. Ta muốn xem thử vị Quốc sư kia đang nuôi dưỡng thứ quỷ quái gì."

Bộ Ba Hành Động

Những ngày sau đó, kinh thành Long An vẫn nhộn nhịp, nhưng trong bóng tối, một bộ ba kỳ lạ đã bắt đầu hành động.

Lý Thừa Phong dùng các mối quan hệ còn sót lại trong cung để thu thập thông tin tình báo. Tần Nguyệt vận dụng kỹ năng của một thống lĩnh để điều tra các hầm ngục bí mật. Còn Lục Vân — với thần thức mạnh mẽ của một tu sĩ Minh Tuyền đỉnh phong — đóng vai trò là "thanh kiếm" bảo hộ và là người cảm ứng tà khí.

Tiểu Hỏa cũng không nhàn rỗi, nó thường xuyên hóa thành một cái bóng trắng lướt đi trên các mái nhà cung điện, thám thính những cuộc trò chuyện bí mật của đám cung nữ và thái giám.

Trong một lần thâm nhập vào hầm chứa củi của một quan viên cấp cao, họ phát hiện ra những bộ y phục đệ tử của các tông môn nhỏ bị vứt xó, trên đó còn vương vãi những mảnh vỡ của nội đan bị hút cạn linh lực.

"Khốn nạn! Chúng coi tu sĩ chúng ta là dược liệu để luyện chế sao?" Tần Nguyệt nghiến răng, tay run lên vì giận dữ.

Lục Vân đặt tay lên vai nàng, một luồng hỏa linh lực ấm áp truyền sang giúp nàng bình tĩnh lại. "Đừng nóng nảy. Chúng ta cần tìm ra đại trận trung tâm. Nếu ta đoán không lầm, đêm trăng rằm tới đây, khi âm khí nặng nhất, chúng sẽ thực hiện bước cuối cùng để hoàn tất mẻ 'đại dược' này."

Lý Thừa Phong nhìn Lục Vân, trong lòng thầm cảm thán. Vị kiếm khách áo xám này dường như luôn biết trước mọi chuyện, sự điềm tĩnh của cậu khiến người ta cảm thấy vô cùng an tâm. Hắn không hề biết rằng, thiếu niên trước mặt chính là Giám sát tối cao lừng lẫy của Thiên Kiếm Tông, kẻ đã từng quét sạch hàng trăm ma tu trong một đêm.

Cuộc gặp gỡ định mệnh giữa ba người trẻ tuổi mang ba thân phận khác nhau đã tạo nên một sợi dây liên kết chặt chẽ. Họ không chỉ là đồng đội trong một nhiệm vụ, mà đã trở thành những người bạn thực sự. Lần đầu tiên kể từ khi rời khỏi đỉnh Tuyết Liên, Lục Vân cảm thấy mình không còn cô độc trên con đường tu đạo.

"Trúc Cơ của ta... chính là ở đây." Lục Vân khẽ mỉm cười, ánh mắt hướng về phía hoàng cung sừng sững — nơi bóng tối ma đạo đang dày đặc nhất, chờ đợi thanh kiếm dung nham của cậu đến để xé toạc màn đêm.

More Chapters