Rời khỏi những đỉnh núi quanh năm mây mù bao phủ của Thiên Kiếm Tông, Lục Vân cùng Tiểu Hỏa xuôi về phía Nam, băng qua hàng ngàn dặm núi non hiểm trở để đặt chân tới cương vực của Hoàng Triều Đại Hạ. Đây là một trong những quốc gia phàm trần hùng mạnh nhất, nơi mà ranh giới giữa người thường và tu sĩ trở nên mờ nhạt bởi sự đan xen của quyền lực, tiền bạc và danh vọng.
Đứng trước kinh đô Long An đồ sộ, Lục Vân không khỏi ngỡ ngàng. Những bức tường thành cao ngất ngưởng được xây bằng đá xanh nghìn năm, trên đó khắc chi chít những phù văn phòng ngự cổ xưa. Dưới chân thành, dòng người đổ về như trẩy hội, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng của tiểu thương và cả hơi thở của hàng triệu sinh linh hòa quyện thành một luồng thanh âm náo nhiệt đến nghẹt thở.
"Năm năm bế quan trên đỉnh Tuyết Liên, ta đã quên mất hơi thở của nhân gian lại nồng đậm thế này."
Lục Vân khẽ vuốt ve đầu Tiểu Hỏa. Lúc này, con linh thú nhỏ đã thu liễm linh quang, hóa thành một con hồ ly trắng nhỏ nhắn nằm ngoan ngoãn trong túi áo của cậu. Lục Vân cũng đã vận dụng bí pháp, ép tu vi Minh Tuyền tầng 3 của mình xuống mức Ngưng Khí cảnh bình thường. Cậu khoác trên mình bộ y phục xám giản dị, lưng đeo kiếm gỗ, trông không khác gì một kiếm khách giang hồ đang đi tìm công danh.
Chốn Phồn Hoa Đầy Sóng Ngầm
Bước vào nội thành, sự xa hoa của Đại Hạ mới thực sự hiển hiện. Những lầu cao gác tía dát vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời, những con phố lát đá trắng sạch bóng và những dải lụa ngũ sắc treo khắp các cửa hiệu. Tuy nhiên, đằng sau vẻ hào nhoáng ấy, Kiếm Tâm nhạy bén của Lục Vân lập tức nhận ra những điều bất thường.
Dưới những góc khuất của các hẻm nhỏ, cậu thấy những ánh mắt đói khát của người tị nạn đang nhìn trân trân vào những chiếc xe ngựa chở đầy sơn hào hải vị lướt qua. Cậu ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc bốc lên từ phía ngục thất phía Tây thành, và cả những luồng khí tức tà ác lẩn khuất trong phủ đệ của các quan lại quyền quý.
"Thịnh cực tất suy, hào nhoáng bên ngoài nhưng mục nát bên trong." Lục Vân thầm nhận xét.
Để rèn luyện tâm cảnh, Lục Vân không chọn sống trong những khách điếm hạng sang. Cậu thuê một gian nhà nhỏ rách nát tại khu vực nghèo khó nhất kinh thành — khu Hắc Thủy. Tại đây, cậu sống như một kiếm khách tự do, hằng ngày nhận những nhiệm vụ nhỏ nhặt từ "Hành Hội Kiếm Khách" như bảo vệ đoàn buôn hay bắt giữ những tên cướp vặt.
Quan Sát Nhân Tâm
Việc sống giữa lòng nhân gian giúp Lục Vân nhận ra những bài học mà kinh điển tông môn không bao giờ dạy. Cậu thấy một người mẹ sẵn sàng bán đi linh hồn mình để đổi lấy một viên thuốc cứu con. Cậu thấy một vị quan vốn dĩ chính trực nhưng vì một chữ "hiếu" mà phải cúi đầu trước cái ác. Cậu thấy cả sự phản bội giữa những người đồng đội chỉ vì một mảnh linh thạch nhỏ.
Linh tuyền dung nham trong người cậu vốn bạo liệt, nay dưới sự tác động của những cảm xúc trần thế, bắt đầu trở nên trầm lắng và sâu sắc hơn. Cậu không còn nhìn thế giới qua hai màu trắng đen, chính tà rõ rệt như trước nữa.
Một buổi chiều, khi đang ngồi tại một quán rượu ven đường, Lục Vân chứng kiến một nhóm đệ tử của các tiểu tông môn đang ra sức sỉ nhục một ông lão mù vì ông lỡ chạm vào tà áo của chúng. Những tên tu sĩ trẻ tuổi ấy ngạo mạn, coi người phàm như cỏ rác, y hệt như những tên ma tu mà Lục Vân từng giết, chỉ khác ở bộ quần áo chúng mặc.
Lục Vân vẫn ngồi lặng lẽ uống trà. Cậu không ra tay ngay lập tức. Cậu đang quan sát. Cậu quan sát sự sợ hãi của người dân xung quanh, sự hèn nhát của những kẻ tự xưng là hiệp khách, và cả sự tàn nhẫn của những kẻ có chút tu vi. Khi một tên tu sĩ định vung kiếm chém vào cổ ông lão, Lục Vân chỉ khẽ búng nhẹ một hạt đậu phộng.
Chát!
Cổ tay tên tu sĩ bị gãy nát trong nháy mắt, thanh kiếm rơi xuống đất. Hắn kinh hoàng nhìn quanh nhưng chỉ thấy một tên thanh niên áo xám đang lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Lục Vân không để lộ chút sát khí nào, nhưng uy áp vô hình đã khiến đám tu sĩ kia cảm thấy lạnh thấu xương, vội vàng kéo nhau bỏ chạy.
"Tu kiếm để làm gì?" Lục Vân tự hỏi mình. "Nếu kiếm không thể bảo vệ kẻ yếu, không thể giữ vững công lý, thì kiếm đó chỉ là một thanh sắt vô hồn."
Sóng Ngầm Cung Đình
Càng ở lâu tại kinh đô Long An, Lục Vân càng nhận ra một âm mưu to lớn đang âm thầm vận hành. Hoàng đế Đại Hạ đã già yếu, và các hoàng tử đang tranh giành quyền lực một cách điên cuồng. Nhưng đáng sợ hơn là sự hiện diện của những "Quốc sư" bí ẩn.
Những kẻ này tỏa ra một thứ khí tức rất giống với tấm lệnh bài đen mà Lục Vân nhặt được năm xưa. Chúng dùng đan dược để kéo dài tuổi thọ cho hoàng đế, thực chất là để biến ông thành một con rối, từ đó hút sạch sinh khí của hoàng triều để luyện công.
Lục Vân đứng trên mái nhà cao nhất của kinh thành, nhìn về phía cung điện hoàng gia rực rỡ ánh đèn. Cậu cảm thấy linh lực dung nham trong đan điền đang sôi sục, không phải vì muốn đột phá, mà vì nó cảm nhận được một luồng tà năng đang xâm thực vào long mạch của mảnh đất này.
"Hóa ra, lịch luyện tâm cảnh không phải là ngồi yên xem thế thái nhân tình, mà là đứng giữa dòng đời đục ngầu mà không bị vấy bẩn, là dùng kiếm của mình để chém tan màn sương mù đang che lấp sự thật."
Tiểu Hỏa bò ra khỏi túi áo, đôi mắt đỏ rực của nó phản chiếu ánh lửa của kinh thành. Nó khẽ kêu một tiếng, dường như cũng đang thúc giục chủ nhân hành động.
Lục Vân mỉm cười, một nụ cười không còn mang nét trẻ thơ mà đầy vẻ thâm trầm. Cậu biết, cuộc sống bình lặng của một kiếm khách tự do đã sắp kết thúc. Những sóng ngầm dưới lòng Đại Hạ Hoàng Triều sẽ là lò luyện thép hoàn hảo nhất để cậu tôi luyện nền móng Trúc Cơ.
"Bắt đầu thôi, Đại Hạ... để ta xem trái tim của hoàng triều này đã thối rữa đến mức nào."
Lục Vân đứng dậy, gió đêm thổi tung tà áo xám. Cậu bước đi vào bóng tối, hướng về phía cung đình lộng lẫy — nơi những người bạn đồng hành định mệnh và những kẻ thù truyền kiếp đang chờ đợi cậu ở chương tiếp theo.
