Cherreads

Chapter 55 - Chương 55: Năm Năm Trôi Qua

Thời gian tại Thiên Kiếm Tông tựa như dòng suối nhỏ lững lờ trôi giữa khe đá, lặng lẽ nhưng có sức mạnh bào mòn vạn vật. Kể từ sau cuộc đại thanh trừng đẫm máu năm ấy, đỉnh Tuyết Liên đã trải qua năm năm thái bình nhất trong lịch sử. Những vết máu trên nền đá Điện Tông Chủ đã phai mờ, và những ký ức về Nhị trưởng lão cũng chỉ còn là một bài học răn đe cho hậu thế.

Năm năm, đối với những tu sĩ già cỗi chỉ là một lần bế quan ngắn ngủi, nhưng đối với một thiếu niên đang ở độ tuổi thăng hoa nhất, đó là cả một quá trình lột xác kinh tâm động phách.

Sự Trưởng Thành Của Vị Giám Sát Trẻ

Dưới gốc cây Tuyết Mai cổ thụ, một thanh niên đang ngồi xếp bằng. Ở tuổi mười chín, Lục Vân không còn vẻ non nớt của một cậu bé mười bốn tuổi năm nào. Thân hình cậu giờ đây cao lớn, bờ vai rộng và săn chắc ẩn sau lớp trường bào đen tuyền – trang phục chính thức của Giám sát tối cao.

Gương mặt cậu đã trở nên góc cạnh, cương nghị hơn, đôi mắt đỏ thẫm nhàn nhạt vốn dĩ lạnh lùng nay lại ẩn chứa một sự sâu sắc của kẻ đã thấu hiểu nhân tình thế thái. Khí chất bao quanh Lục Vân không còn bốc hỏa hừng hực, mà là sự dồn nén đến cực điểm. Mỗi hơi thở của cậu dường như đều khiến không gian xung quanh khẽ rung động, đó là dấu hiệu của việc linh lực đã đạt đến độ tinh thuần hóa lỏng.

Minh Tuyền cảnh tầng thứ ba đỉnh phong.

Trong năm năm qua, Lục Vân không hề nóng vội đột phá. Cậu dành phần lớn thời gian để nén ép luồng linh tuyền dung nham trong đan điền. Nếu các thiên tài khác nỗ lực để mở rộng hồ linh lực, thì Lục Vân lại nỗ lực để khiến "dung nham" của mình trở nên đậm đặc và nóng bỏng hơn. Cậu hiểu rằng, móng có chắc thì nhà mới cao. Để bước vào Trúc Cơ cảnh – đại cảnh giới nền móng của một tu sĩ chân chính – cậu cần một sự chuẩn bị hoàn hảo nhất.

Bên cạnh cậu, Tiểu Hỏa giờ đây cũng đã lớn hơn một vòng. Lớp lông trắng của nó tỏa ra linh quang mờ ảo, đôi mắt rực lửa ngày càng thông tuệ. Nó nằm cuộn tròn dưới chân Lục Vân, đôi tai thỉnh thoảng vẫy vẫy theo nhịp linh khí dao động.

Nỗi Trăn Trở Trước Ngưỡng Cửa Trúc Cơ

Lục Vân mở mắt, một luồng hỏa quang lướt qua đồng tử rồi biến mất. Cậu nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi những sợi tơ dung nham đang uốn lượn như những con rồng nhỏ.

Dù tu vi đã đạt đến Minh Tuyền tầng 3 đỉnh phong, nhưng cậu cảm thấy một bức tường vô hình đang ngăn cản mình. Linh lực hỏa hệ của cậu quá bạo liệt, quá mạnh mẽ, khiến cho việc "trúc" nên nền móng cơ sở trở nên vô cùng khó khăn. Nếu chỉ đơn thuần ngồi thiền trên đỉnh núi quanh năm tuyết phủ, cậu sẽ không bao giờ tìm thấy điểm giao thoa giữa sự bùng nổ của hỏa diễm và sự ổn định của Trúc Cơ.

"Kiếm ý của ta cần máu để mài dũa, linh lực của ta cần lửa của nhân gian để tôi luyện." Lục Vân lẩm bẩm.

Cậu đứng dậy, hướng mắt về phía cung điện uy nghiêm của sư tôn. Đã đến lúc phải rời đi một lần nữa. Lần này không chỉ là đi xem thế giới, mà là đi tìm con đường để chính thức bước vào hàng ngũ cường giả.

Cuộc Đối Thoại Trên Đỉnh Tuyết Liên

Trong tẩm cung, Tuyết Nhược Vũ đang lặng lẽ quan sát những đóa Tuyết Liên đang nở rộ. Năm năm trôi qua, thời gian dường như lãng quên nàng, nàng vẫn thanh khiết và cao ngạo như vị thần tiên trong tranh vẽ. Cảm nhận được bước chân quen thuộc, nàng không quay đầu lại, nhẹ giọng nói:

"Con đến để từ biệt sao?"

Lục Vân quỳ một gối xuống, giọng nói trầm ấm và đầy tôn kính:

"Sư tôn anh minh. Đệ tử ở trên núi năm năm, tu vi tuy có tiến triển nhưng tâm cảnh đã bắt đầu trì trệ. Linh tuyền trong người đệ tử đang gào thét, nó cần sự va chạm thực tế, cần được tôi luyện giữa hồng trần và chiến trận để chuẩn bị cho việc đột phá Trúc Cơ. Đệ tử xin sư tôn cho phép xuống núi lịch luyện dài hạn."

Tuyết Nhược Vũ xoay người lại, ánh mắt nàng dừng lại trên gương mặt đã trưởng thành của đồ đệ. Nàng thấy được khát vọng chiến đấu, thấy được ngọn lửa đang rực cháy trong đôi mắt đỏ kia. Nàng biết mình không thể giữ cậu mãi bên cạnh. Con rồng nhỏ mà nàng nuôi nấng bấy lâu nay đã đến lúc phải bay vút lên chín tầng mây.

"Trúc Cơ là bước ngoặt quan trọng nhất của đời người tu tiên," Tuyết Nhược Vũ chậm rãi bước đến gần Lục Vân. "Có người dành cả đời cũng không thể bước qua, có người bước qua nhưng nền móng lung lay, vĩnh viễn không thể chạm tới đỉnh cao. Con có linh căn hệ hỏa đặc thù, con đường Trúc Cơ của con sẽ gian nan gấp mười lần người khác."

Nàng đặt tay lên vai cậu, cảm nhận sức nóng từ cơ thể thanh niên trẻ tuổi:

"Đi đi. Lần này ta không giới hạn thời gian. Khi nào con cảm thấy tâm mình đã tĩnh, kiếm mình đã sắc, và nền móng đã vững như bàn thạch, thì hãy trở về. Thiên Kiếm Tông luôn là nhà của con, và đỉnh Tuyết Liên này... luôn có một chén trà chờ con."

Hành Trang Lên Đường

Lục Vân cúi đầu thật sâu, trán chạm vào nền đá lạnh lẽo: "Đệ tử nhất định sẽ không làm sư tôn thất vọng. Khi con trở về, con sẽ là một Lục Vân hoàn toàn mới."

Lần xuống núi này, Lục Vân chuẩn bị đơn giản hơn nhiều. Cậu chỉ mang theo một thanh kiếm gỗ sồi mới (thanh cũ đã vỡ trong trận chiến với ma tu), một ít linh thạch và nhẫn trữ vật do sư tôn tặng năm xưa. Cậu thay bộ đồ Giám sát đen tuyền bằng một bộ trường bào xám giản dị, che giấu bớt khí chất sắc bén của mình.

Tiểu Hỏa nhảy tót lên vai cậu, hưng phấn kêu lên một tiếng.

Lục Vân đứng ở cổng tông môn, nhìn lại dãy núi hùng vĩ đã bao bọc mình suốt mười ba năm qua. Ở tuổi mười chín, cậu bước ra thế giới với tư thế của một vị kiếm khách cô độc. Phía trước cậu không còn là ngôi làng nhỏ hay những trấn biên giới đơn sơ, mà là các Hoàng triều phồn hoa, các cấm địa hiểm ác và những cuộc tranh hùng của giới tu tiên thực thụ.

"Đại Hạ Hoàng Triều... nghe nói nơi đó đang có biến động lớn. Chúng ta bắt đầu từ đó đi, Tiểu Hỏa."

Dưới ánh hoàng hôn, bóng dáng cao lớn của Lục Vân đổ dài trên con đường mòn. Một chương mới trong huyền thoại về vị kiếm tu hỏa hệ của Thiên Kiếm Tông chính thức bắt đầu. Lần này, thế giới sẽ không chỉ nhớ đến cậu như một thiên tài được bảo bọc, mà sẽ phải khiếp sợ trước một "Hỏa Kiếm thần phong" chân chính.

More Chapters