Ánh trăng lạnh lẽo trên đỉnh Thiên Kiếm bị che lấp bởi những đám mây đen kịt, mang theo mùi của sấm sét và sát cơ.
Nhị trưởng lão đứng trước cửa Điện Tông Chủ, đôi mắt híp lại đầy vẻ đắc ý. Sau lưng hắn là đại đệ tử Trần Hạo cùng hơn năm mươi hắc bào nhân tỏa ra ma khí ngùn ngụt. Hắn đã nắm trong tay "lệnh bài điều khiển" đại trận (mà hắn không hề biết là đồ giả), và tin chắc rằng Tuyết Nhược Vũ hiện đang cách xa vạn dặm tại cực Bắc.
"Tiến vào! Từ hôm nay, đỉnh Tuyết Liên đổi chủ!" Nhị trưởng lão phất tay, giọng nói khàn đặc vì phấn khích.
Rầm!
Cánh cửa điện nặng nề mở toang. Thế nhưng, thay vì một điện đường trống vắng, đập vào mắt chúng là một cảnh tượng khiến da đầu mọi kẻ phản loạn phải tê dại.
Giữa đại điện rực rỡ ánh đèn, Tuyết Nhược Vũ bản thể đang ngồi tĩnh lặng trên ghế tông chủ. Nàng không hề suy yếu, không hề bị thương, đôi mắt phượng lạnh lùng nhìn chúng như nhìn một lũ hề đang diễn xiếc. Cạnh bên nàng, Lục Vân đứng hiên ngang, tay nắm chuôi kiếm gỗ sồi, khí chất trầm ổn như đại dương trước cơn bão.
"Các ngươi... đến hơi muộn." Giọng nói của Tuyết Nhược Vũ thanh lãnh, nhưng mang theo uy áp của Chí Tôn đỉnh phong, khiến không gian trong điện như đông cứng lại.
Phục Kích Từ Bóng Tối
Nhị trưởng lão bàng hoàng, bước chân lảo đảo: "Không... không thể nào! Ta tận mắt thấy ngươi rời đi! Tin tức về mộ huyệt..."
"Chỉ là một màn kịch nhỏ để lũ chuột nhắt các ngươi tự bò ra khỏi hang mà thôi." Lục Vân bước lên một bước, lệnh bài Giám sát tối cao trong tay bùng phát ánh sáng rực rỡ.
Vút! Vút! Vút!
Từ đằng sau các cột trụ và trên xà nhà, hàng trăm đệ tử trung thành cùng các vị trưởng lão chấp pháp đồng loạt hiện thân, bao vây chặt chẽ bầy ma tu. Cuộc đại thanh trừng chính thức bùng nổ.
Lục Vân không hề do dự, thân ảnh cậu hóa thành một vệt lửa đỏ lao thẳng về phía Trần Hạo — kẻ từ lâu đã luôn ganh ghét và âm mưu hãm hại cậu.
"Lục Vân! Ngươi chỉ là một tên nhóc ăn may!" Trần Hạo gầm lên, vung thanh kiếm đen đặc ma khí ra chống đỡ.
Bùng!
Kiếm ý dung nham của Lục Vân bộc phát. Một đóa Thanh Liên đỏ rực nở rộ trên mũi kiếm, trực tiếp nghiền nát kiếm chiêu của Trần Hạo. Chỉ trong ba nhịp thở, Lục Vân đã áp sát, thanh kiếm gỗ mang theo nhiệt độ khủng khiếp chém ngang lồng ngực đối phương.
Trần Hạo ngã quỵ, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ cả nền đá cẩm thạch. Hắn ôm ngực, đôi mắt trợn ngược nhìn Lục Vân đầy oán hận và không cam lòng.
Lời Cuối Của Kẻ Thất Bại
"Dựa vào đâu..." Trần Hạo hổn hển nói, giọng đầy căm phẫn. "Dựa vào đâu mà ngươi lại mạnh như vậy? Ngươi chỉ mới mười bốn tuổi! Ta tu luyện hơn hai mươi năm, ta không phục! Ta không phục vì kiếm ý của ngươi quá nghịch thiên, nó không phải là thứ mà con người nên sở hữu!"
Lục Vân lạnh lùng nhìn xuống, không nói một lời.
Trần Hạo cười thảm thiết, nước mắt hòa lẫn máu: "Ta không phục ngươi vì được rất nhiều trưởng lão và sư tổ khác yêu thương... Ngươi có Tuyết Nhược Vũ che chở, có Kiếm Lão chỉ dạy, còn ta... ta phải bò lên từ vũng bùn! Tại sao cả thế giới này đều quay quanh ngươi?"
Lục Vân thản nhiên tra kiếm vào vỏ, ánh mắt cậu vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng:
"Ngươi không phục vì ngươi chỉ nhìn thấy những gì ta có, mà không nhìn thấy những gì ta đã trải qua. Bốn năm trong Thâm Uyên Kiếm Động, mỗi hơi thở là một nhát dao, mỗi giây phút là một lần đối mặt với cái chết. Kiếm ý của ta không phải do trời ban, mà là do ta dùng linh hồn mình để tôi luyện. Ngươi chọn ma đạo để đi đường tắt, đó chính là lúc ngươi đã thua rồi."
Dứt lời, Lục Vân phất tay, một luồng hỏa diễm thiêu rụi linh thức của Trần Hạo. Hắn tắt thở, đôi mắt vẫn mở trừng trừng như muốn hỏi trời xanh.
Gột Rửa Tông Môn
Cùng lúc đó, Tuyết Nhược Vũ chỉ cần phất nhẹ tay áo, hàng loạt ma tu bị đóng băng thành những bức tượng đá rồi vỡ tan tành. Nhị trưởng lão bị Kiếm Lão trực tiếp phế bỏ đan điền, tứ chi bị gãy nát, nằm phủ phục trên sàn điện như một con chó già sắp chết.
"Giải đi. Treo hắn lên cột hành hình tại cổng tông môn, để toàn thiên hạ thấy cái giá của việc phản bội." Tuyết Nhược Vũ ra lệnh.
Đêm đó, Thiên Kiếm Tông rực sáng ánh lửa, nhưng không phải lửa chiến tranh, mà là ngọn lửa thanh lọc. Toàn bộ vây cánh của Nhị trưởng lão bị quét sạch tận gốc. Những đệ tử lầm đường lạc lối bị trục xuất, những kẻ thủ ác bị hành quyết.
Nội bộ tông môn sau cơn đại biến bỗng trở nên đoàn kết lạ thường. Các đệ tử nhìn về phía đỉnh Tuyết Liên với ánh mắt đầy sùng kính. Họ đã thấy một vị Tông chủ quyết đoán và một vị Giám sát trẻ tuổi đủ sức gánh vác tương lai.
Lục Vân đứng trên ban công Điện Tông Chủ, nhìn làn khói đen cuối cùng tan biến vào không trung. Cậu biết rằng, cuộc chiến này chỉ là sự khởi đầu. Một hành trình mới, dài hơn và đầy thử thách hơn đang chờ đợi phía trước.
