Cherreads

Chapter 102 - Chương 102: Nguyên Thần Xuất Thế

Mười năm. Một khoảng thời gian đủ để một đứa trẻ trưởng thành, đủ để bãi bể hóa nương dâu, và cũng đủ để đỉnh Tuyết Liên chìm sâu vào một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Suốt mười năm ấy, cửa hang Hàn Băng Linh Động chưa từng mở ra một lần nào. Lục Vân, lúc này đã ở tuổi năm mươi, vẫn như một pho tượng đá, ngồi tĩnh tọa ngay trước lối vào cấm địa. Mái tóc đen của cậu đã điểm vài sợi bạc, khí chất không còn là sự sắc sảo của một thanh kiếm, mà trầm mặc như đại địa, sâu thẳm như vực thẳm.

Cậu đã dùng mười năm này để hộ pháp cho sư tôn, đồng thời cũng là để nén ép tu vi Bỉ Ngạn Đại Thành của mình đến mức cực hạn, chỉ chờ một mồi lửa để kết thành Kim Đan.

Dị Tượng Thiên Địa

Vào một buổi sáng sớm của năm thứ mười, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xuyên qua màn sương muối, toàn bộ Thiên Kiếm Tông bỗng chốc rúng động. Không phải là một trận động đất, mà là sự run rẩy của linh khí trong không gian.

Từ sâu trong Linh Động, một luồng hàn khí xanh biếc đột ngột phun trào, đóng băng toàn bộ thác nước và cây cỏ trong vòng bán kính mười dặm chỉ trong một nhịp thở. Ngay sau đó, trên bầu trời đỉnh Tuyết Liên, mây đen từ khắp nơi kéo đến, nhưng không phải màu đen kịt thông thường mà là một màu tím sẫm mang theo lôi điện diệt thế.

"Thiên kiếp Nguyên Anh!"

Tiếng thét kinh ngạc vang lên từ phía các đại điện. Ba vị Thái thượng sư tổ ẩn thế bấy lâu nay của Thiên Kiếm Tông đồng loạt xuất quan. Họ hóa thành những đạo quang mang xé toạc không trung, đáp xuống vách đá đối diện đỉnh Tuyết Liên.

"Tuyết Nhược Vũ... nàng thực sự đang ngưng tụ Nguyên Thần!" Vị sư tổ đứng đầu, râu tóc trắng xóa, giọng run rẩy vì xúc động lẫn lo sợ. "Nguyên Anh cảnh đã tuyệt tích nghìn năm, thiên đạo sẽ không dễ dàng để nàng thành công. Chúng ta phải ra tay giúp nàng hộ giá trước khi đạo lôi kiếp thứ chín giáng xuống!"

Trận Chiến Với Thiên Lôi

Sấm sét bắt đầu giáng xuống như những con rồng lửa tím, điên cuồng bổ vào đỉnh núi. Ba vị sư tổ lập tức kết thành một trận pháp phòng hộ khổng lồ, dùng tu vi Chí Tôn đỉnh phong để giảm bớt áp lực thiên lôi cho Tuyết Nhược Vũ.

Lục Vân đứng dậy, thanh Tuyết Kiếm Hỏa Tâm reo vang, hóa thành một đạo cầu vồng trắng xóa bay thẳng lên không trung, trợ lực cùng các sư tổ đánh tan những luồng lôi điện dư thừa. Cậu không để bất kỳ một tia sét nào chạm vào cửa hang.

"Sư tôn, người nhất định phải thành công!" Lục Vân nghiến răng, linh lực trong người bùng nổ đến mức tối đa.

Bên trong linh động, một tiếng nổ thanh thúy vang lên, giống như tiếng pha lê vỡ vụn. Một đóa Tuyết Liên Hoa khổng lồ rực rỡ ánh bạc bỗng chốc bùng nở, xuyên qua cả đỉnh núi, vươn thẳng lên chín tầng mây. Cánh hoa lung linh tỏa ra một loại sức mạnh quy luật kỳ lạ: Nơi nào cánh hoa đi qua, những tia sét đang giáng xuống bỗng chốc khựng lại, rồi vỡ tan thành những bông tuyết nhỏ xíu.

Đó là sức mạnh Đóng Băng Thời Gian. Tuy chỉ là trong tích tắc, nhưng nó đã trực tiếp vô hiệu hóa uy quyền của thiên kiếp.

Nguyên Thần Xuất Thế

Giữa tâm điểm của đóa Tuyết Liên Hoa, một bóng hình hư ảo dần dần bước ra. Đó là một bản thể nhỏ bé, cao chừng một thước, mang hình dáng y hệt Tuyết Nhược Vũ nhưng toàn thân phát ra ánh sáng huỳnh quang tinh khiết không chút tạp chất.

Đây chính là Nguyên Thần – bản thể linh hồn thứ hai của tu sĩ Nguyên Anh.

Khi Nguyên Thần này mở mắt, một luồng uy áp vượt xa khỏi phạm vi của nhân gian càn quét khắp đại lục. Ba vị sư tổ đang hộ pháp bị chấn động đến mức phải lùi lại mấy bước, ánh mắt đầy vẻ sùng kính.

Tuyết Nhược Vũ bước ra khỏi hang đá. Nàng vẫn như xưa, nhưng khí chất đã đạt tới mức thánh khiết bất khả xâm phạm. Với tu vi Nguyên Anh sơ kỳ, nàng giờ đây đã thoát khỏi vòng vây của sinh lão bệnh tử, thọ mệnh kéo dài vạn năm, chân chính bước vào hàng ngũ huyền thoại.

Thiên kiếp dần tan biến, nhường chỗ cho ánh hào quang vạn trượng. Tuyết Nhược Vũ khẽ phất tay, đóa Nguyên Thần thu vào trong trán nàng. Nàng nhìn về phía Lục Vân, người đồ đệ đã ròng rã mười năm canh giữ cửa hang cho mình, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và kiên định.

"Vân nhi, ta đã trở lại."

Vị Hộ Đạo Mạnh Nhất

Sự thành công của Tuyết Nhược Vũ không chỉ là niềm vinh dự của Thiên Kiếm Tông, mà còn là một đòn giáng mạnh vào tham vọng của các thế lực thù địch. Ba vị sư tổ tiến lên hành lễ, dù về vai vế họ là bậc cha chú, nhưng trong giới tu chân "đạt giả vi tiên", Tuyết Nhược Vũ lúc này đã là người đứng đầu toàn bộ tông môn.

"Chúc mừng Tuyết trưởng lão đạt tới Nguyên Anh, trở thành đệ nhất nhân của đại lục!"

Tuyết Nhược Vũ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt nàng lại lạnh lùng quét qua không gian hư không, gửi đi một thông điệp đanh thép tới những kẻ đang dòm ngó:

"Kể từ hôm nay, Lục Vân sẽ chuẩn bị kết thành Kim Đan. Bất kỳ kẻ nào, bất kỳ thế lực nào dám chạm đến một sợi tóc của đồ nhi ta, Tuyết Nhược Vũ này dù có phải diệt cả tộc, cũng sẽ nghiền nát kẻ đó thành tro bụi dưới sức mạnh Nguyên Anh này."

Lời tuyên bố mang theo sức mạnh linh hồn của Nguyên Anh cảnh vang vọng khắp nghìn dặm, khiến những kẻ có ý đồ xấu đều phải run rẩy rút lui. Tuyết Nhược Vũ hiểu rằng, mười năm qua Lục Vân đã bảo vệ nàng, thì giờ đây, nàng sẽ là vị hộ đạo mạnh nhất, vững chắc nhất để đồ đệ của mình yên tâm lột xác.

Sự Chuẩn Bị Cuối Cùng

Trở về điện Tuyết Liên, Tuyết Nhược Vũ ngồi xuống đối diện với Lục Vân. Nàng đưa tay vuốt mái tóc có vài sợi bạc của cậu, lòng không khỏi xót xa.

"Mười năm qua, con vất vả rồi. Căn cơ của con đã bị nén ép đến mức không thể nén thêm được nữa. Đã đến lúc phải đột phá rồi."

Lục Vân mỉm cười, cảm nhận được luồng hơi ấm từ bàn tay sư tôn. Sự hiện diện của nàng lúc này giống như một ngọn núi cao che chắn mọi bão tố, khiến tâm cảnh của cậu đạt tới trạng thái ổn định tuyệt đối chưa từng có.

"Có sư tôn ở đây, con không còn gì phải sợ hãi. Con sẽ xây dựng lại Thiên Kiếm Tông, để người không bao giờ phải mạo hiểm thêm một lần nào nữa."

Mười năm chờ đợi, mười năm tích lũy. Với sự xuất thế của một vị cường giả Nguyên Anh hộ đạo, con đường tiến tới Kim Đan của Lục Vân đã không còn gì có thể ngăn cản. Một trang sử mới cho Thiên Kiếm Tông chính thức bắt đầu, nơi mà đôi thầy trò này sẽ trở thành sự tồn tại khiến cả thiên hạ phải ngước nhìn.

More Chapters