Cherreads

Chapter 101 - Chương 101: Trách Nhiệm Của Sư Tôn

Gió tuyết trên đỉnh Tuyết Liên dường như ngừng lặng trước khí tức viên mãn tỏa ra từ cơ thể Lục Vân. Đứng sau lưng đồ đệ, Tuyết Nhược Vũ lặng lẽ quan sát bóng lưng đã trở nên vững chãi, cao lớn của cậu thanh niên bốn mươi tuổi. Trong mắt người đời, Lục Vân là một kỳ tích, một vị Thống soái vạn người mê, một đại năng Bỉ Ngạn Đại Thành vô tiền khoáng hậu. Nhưng trong mắt nàng, sự thành công quá nhanh của Lục Vân lại ẩn chứa một mối nguy cơ cực lớn.

Càng đứng ở trên cao, gió thổi càng mạnh. Lục Vân đạt tới Bỉ Ngạn Đại Thành đồng nghĩa với việc cậu sắp phải đối mặt với Thiên Kiếp Kim Đan – ngưỡng cửa sinh tử phân chia giữa phàm nhân và tiên nhân thực thụ.

Nỗi Lo Của Người Hộ Đạo

Tuyết Nhược Vũ đứng đó, tà áo trắng tinh khôi hòa cùng màu tuyết, nhưng tâm tư nàng lại chẳng hề bình lặng. Nàng hiện đang ở cảnh giới Chí Tôn Đại Thành. Trong hệ thống tu luyện của đại lục, từ Bỉ Ngạn tiến lên cần trải qua Kim Đan cảnh, sau đó là Linh Tuyền cảnh, rồi mới tới Chí Tôn cảnh. Nàng cách Lục Vân ba đại cảnh giới, một khoảng cách đủ để nàng trấn áp đại cục bấy lâu nay.

Tuy nhiên, Tuyết Nhược Vũ hiểu rõ một quy luật tàn khốc: Khi một thiên tài tuyệt thế như Lục Vân đột phá Kim Đan, thiên kiếp giáng xuống sẽ không chỉ là sấm sét từ trời cao, mà còn là "nhân kiếp" từ mặt đất. Những thế lực ẩn thế, những lão quái vật nghìn năm từ các vùng đất cấm kỵ chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn một vị Thống soái tiềm năng trở nên không thể kiểm soát.

"Kim Đan của Vân nhi... sẽ là một trận phong ba bão táp," Tuyết Nhược Vũ thầm nghĩ, đôi mắt thanh khiết thoáng hiện vẻ lo âu. "Ở cảnh giới Chí Tôn, ta có thể bảo vệ con ở hiện tại, nhưng nếu những kẻ từ Nguyên Anh cảnh trong truyền thuyết xuất thế, ta lấy gì để che chở cho đồ nhi của mình?"

Quyết Định Đột Phá

Nguyên Anh cảnh – một cảnh giới vốn dĩ đã tuyệt tích khỏi đại lục từ hàng nghìn năm nay. Người ta đồn rằng khi đạt tới Nguyên Anh, tu sĩ có thể tu luyện ra một bản thể linh hồn thứ hai, thọ mệnh kéo dài vạn năm, một tay có thể xoay chuyển càn khôn. Tuyết Nhược Vũ vốn dĩ đã chạm đến ngưỡng cửa này từ lâu, nhưng nàng luôn chần chừ không đột phá vì muốn duy trì sự ổn định của Thiên Kiếm Tông và bảo hộ Lục Vân trong hình hài bình dị nhất.

Nhưng giờ đây, nhìn thấy Lục Vân đã đứng ở đỉnh cao Bỉ Ngạn, nàng biết mình không thể dừng chân được nữa. Sư tôn không mạnh mẽ, lấy gì để bảo vệ đồ đệ? Sư tôn không tiến bước, lấy gì để làm chỗ dựa cho vị Thống soái đang gánh vác cả giang sơn?

"Vân nhi đã dùng bốn mươi năm để đuổi theo ta, vậy ta cũng phải dùng hết sức mình để xây cho con một tòa thành kiên cố nhất," nàng khẽ lẩm bẩm.

Nàng quyết định sẽ đột phá lên Nguyên Anh cảnh. Đây là một canh bạc cực lớn, vì thiên kiếp Nguyên Anh còn đáng sợ gấp trăm lần Kim Đan, và nếu thất bại, nàng sẽ tan biến vào hư không. Nhưng vì trách nhiệm của một người sư tôn, vì tình cảm sâu nặng mười mấy năm qua, nàng sẵn sàng đối mặt.

Lời Dặn Dò Trước Khi Bế Quan

Tuyết Nhược Vũ gọi Lục Vân tới bên cạnh. Dưới ánh trăng thanh lãnh, hai thầy trò ngồi bên bàn đá, chén trà tuyết liên tỏa hương thơm dịu nhẹ.

"Vân nhi, con đã đạt tới Bỉ Ngạn Đại Thành, căn cơ ổn định tuyệt đối. Nhưng nhớ kỹ, Kim Đan là một cuộc lột xác, đừng quá nôn nóng," Tuyết Nhược Vũ nhẹ nhàng nói, đôi mắt tràn đầy sự sủng ái nhưng cũng vô cùng nghiêm nghị.

Lục Vân cảm nhận được một điều gì đó khác lạ trong giọng nói của sư tôn: "Sư tôn, người định..."

"Ta sẽ bế quan," Tuyết Nhược Vũ cắt lời, ánh mắt nàng nhìn về phía những tầng mây sâu thẳm trên cao. "Ta cần tiến vào Nguyên Anh cảnh. Chỉ có đạt tới cảnh giới đó, ta mới có thể đảm bảo rằng, khi thiên kiếp Kim Đan của con giáng xuống, không một kẻ nào trên thế gian này có thể quấy rầy con."

Lục Vân chấn động. Cậu hiểu Nguyên Anh cảnh có ý nghĩa gì. Đó là con đường cửu tử nhất sinh. Cậu định ngăn cản, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của sư tôn, cậu biết mọi lời nói đều trở nên thừa thãi. Sư tôn làm tất cả những điều này, chung quy cũng chỉ vì một mình cậu.

Cậu quỳ xuống, dập đầu thật sâu trước mặt nàng: "Đồ nhi vô năng, để sư tôn phải mạo hiểm. Con xin thề, trong lúc người bế quan, Thiên Kiếm Tông và đỉnh Tuyết Liên này, con sẽ trấn giữ bằng cả mạng sống. Chỉ mong sư tôn bình an trở về."

Bước Vào Cấm Địa

Sáng hôm sau, Tuyết Nhược Vũ chính thức bước vào Hàn Băng Linh Động – khu vực cấm địa sâu nhất của đỉnh Tuyết Liên, nơi vạn năm không có ánh mặt trời, chỉ có hàn khí thấu xương có thể giúp nàng ngưng tụ Nguyên Thần.

Trước khi cánh cửa đá nặng nề khép lại, nàng ngoái đầu nhìn bóng dáng Lục Vân đang đứng dưới tuyết trắng. Một nụ cười thoáng qua, vừa dịu dàng vừa bao dung. Trách nhiệm của sư tôn, đôi khi không phải là dạy con bao nhiêu chiêu thức, mà là dùng cả sinh mạng để dọn sạch chông gai trên con đường con đi.

Lục Vân đứng lặng giữa trời tuyết suốt ba ngày ba đêm. Cậu không rời đi, mà cắm thanh Tuyết Kiếm Hỏa Tâm xuống mặt đất ngay trước cửa cấm địa. Luồng hỏa khí tinh thuần từ thanh kiếm tạo thành một vòng bảo vệ rực rỡ, ngăn chặn mọi tạp âm và sự xâm nhiễu từ bên ngoài.

Cậu hiểu rằng, cuộc đua này không còn là của riêng ai. Sư tôn vì cậu mà xông pha vào huyền thoại Nguyên Anh, vậy cậu cũng phải trở thành vị hộ đạo vững chãi nhất. Ở tuổi bốn mươi, với tu vi Bỉ Ngạn Đại Thành, Lục Vân bắt đầu thực hiện sứ mệnh của mình: Trấn giữ Thiên Kiếm Tông, bảo vệ sư tôn đột phá, chuẩn bị cho một kỷ nguyên mà cả hai thầy trò sẽ đứng trên đỉnh cao nhất của đại lục.

Bóng tối trong linh động đang nuốt chửng hình bóng Tuyết Nhược Vũ, nhưng ngọn lửa trong lòng Lục Vân thì lại bùng cháy rực rỡ hơn bao giờ hết. Một sự hy sinh thầm lặng, một trách nhiệm cao cả, và một tình thầy trò vượt lên trên cả sinh tử – tất cả đang hòa quyện vào không gian lạnh giá của đỉnh Tuyết Liên, chờ đợi một ngày rúng động cả trời xanh.

More Chapters