Kiếm Trủng của Thiên Kiếm Tông luôn bao phủ bởi một màn sương mù xám xịt, nơi hàng vạn thanh kiếm gãy nằm rải rác như những nấm mồ vô danh của những chiến binh đã khuất. Khí tức ở đây không chỉ lạnh lẽo mà còn mang theo sự tàn lụi, oán khí và cả sự tiếc nuối của những thanh kiếm chưa kịp hoàn thành sứ mệnh.
Lục Vân bước đi giữa những xác kiếm, tiếng bước chân của cậu vang lên khô khốc trên nền đá sỏi. Ở tuổi 29, với tu vi Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong, mỗi bước đi của cậu đều vô thức tỏa ra hỏa khí nóng bỏng, khiến sương mù xung quanh phải dạt ra. Nhưng khi càng tiến sâu vào trung tâm Kiếm Trủng, cậu chủ động thu liễm toàn bộ linh lực, trở nên bình thản như một phàm nhân.
Cuộc Hội Ngộ Bên Vò Rượu Cũ
Tại túp lều rách nát quen thuộc, Kiếm Lão vẫn đang ngồi đó, lưng tựa vào một khối đá lớn, tay cầm bầu rượu ngửa cổ uống một ngụm lớn. Thấy Lục Vân đến, lão không ngước mắt lên, chỉ khẽ khịt mũi:
"Tiểu hỏa tử, mười năm rồi mới chịu vác mặt đến đây tìm lão già này sao? Khí tức Trúc Cơ của con đặc quánh lại như nham thạch nguội, nhưng tâm thì lại đang cháy hừng hực một cách vô ích. Muốn đột phá Bỉ Ngạn à?"
Lục Vân không hề ngạc nhiên trước sự nhạy bén của sư tổ. Cậu lặng lẽ ngồi xuống đối diện trên nền đất lạnh, vòng tay lạy một lạy: "Sư tổ sáng suốt. Đệ tử bế quan mười năm, linh lực đã đầy nhưng tâm cảnh lại như đâm đầu vào vách đá, không tìm thấy lối ra."
Kiếm Lão cười khà khà, ném vò rượu về phía Lục Vân: "Uống đi! Rèn kiếm thì cần lửa, nhưng rèn tâm thì cần rượu và sự tĩnh lặng. Hôm nay không bàn chiêu thức, không diễn luyện kiếm pháp. Chúng ta chỉ nói chuyện phiếm thôi."
Lục Vân đón lấy vò rượu, vị rượu cay nồng chảy xuống cổ họng làm cậu khẽ nhíu mày, nhưng cảm giác nóng ran ấy lại khiến cậu thấy tỉnh táo lạ kỳ.
Sự Hư Vô Của Kiếm
"Vân nhi, con nghĩ kiếm là gì?" Kiếm Lão đột nhiên hỏi, ánh mắt đục ngầu nhìn xoáy vào thanh Xích Diễm Thanh Liên đang đeo sau lưng Lục Vân.
Lục Vân trầm ngâm hồi lâu rồi đáp: "Kiếm là cánh tay kéo dài, là công cụ để bảo vệ người thân, là phương tiện để thực thi công lý và chém đứt mọi chướng ngại trên con đường tu tiên."
Kiếm Lão lắc đầu, nhặt một mảnh kiếm gãy rỉ sét dưới đất lên: "Đó là kiếm của kẻ phàm phu. Đối với một kiếm tu thực thụ muốn bước vào Bỉ Ngạn, kiếm phải là 'không'. Con quá chú trọng vào uy lực của Xích Diễm Thanh Liên, quá tự hào về linh lực dung nham bạo liệt. Con đang bị thanh kiếm và sức mạnh của chính mình cầm tù."
Lão chỉ tay về phía hàng vạn xác kiếm xung quanh: "Con nhìn xem, những thanh kiếm này khi xưa đều là bảo kiếm trấn tông, đều mang theo hào quang vạn trượng. Nhưng giờ đây chúng là gì? Chỉ là những mảnh sắt vụn. Kiếm chỉ có ý nghĩa khi nó có 'Tâm'. Khi Tâm con đạt đến cảnh giới hư vô, thì một cành cây, một giọt nước cũng là kiếm. Còn khi Tâm con bị vướng bận bởi thắng bại, bởi cảnh giới, thì thanh thần kiếm kia cũng chỉ là một khối sắt nặng nề."
Lục Vân sững người. Mười năm qua, cậu luôn cố gắng làm cho Xích Diễm Thanh Liên mạnh hơn, cố gắng nén ép linh lực dung nham đậm đặc hơn. Cậu nhận ra mình đang quá "chấp" vào thực thể. Cậu coi trọng cái "có" mà quên mất cái "không".
Bàn Về Nhân Sinh Và Bến Bờ
Hai thầy trò cứ thế vừa uống rượu vừa đàm đạo dưới bầu trời u ám của Kiếm Trủng. Kiếm Lão kể về những người bạn cũ đã nằm xuống, về những vị đại năng từng hô phong hoán vũ nhưng cuối cùng cũng chỉ trở thành một nắm cát bụi. Lão nói về sự vô thường của nhân sinh, về việc tu tiên thực chất là một quá trình đi ngược lại tự nhiên nhưng lại phải thuận theo đạo trời.
"Bỉ Ngạn... con có biết nó có nghĩa là gì không?" Kiếm Lão khẽ thở dài. "Đó là bến bờ bên kia. Nhưng để sang được bờ bên kia, con phải dám buông bỏ cái thuyền đang chở mình. Cái thuyền đó chính là tu vi Trúc Cơ hiện tại, là những thành tựu mà con đang tự hào. Nếu không dám buông bỏ, con sẽ mãi mãi lênh đênh giữa dòng sông linh lực mà không bao giờ thấy được đóa hoa Bỉ Ngạn nở rộ trong đan điền."
Lục Vân nhắm mắt lại. Trong tâm trí cậu, hình ảnh đan điền đầy ắp linh lực dung nham đỏ rực hiện lên. Cậu luôn coi đó là niềm tự hào, là gốc rễ của sức mạnh. Nhưng giờ đây, dưới lời chỉ điểm của Kiếm Lão, cậu thấy đó là một cái kén bao bọc lấy linh hồn mình.
Chìa Khóa Để Bước Tiếp
Càng về khuya, hơi rượu càng nồng, nhưng tâm trí Lục Vân càng lúc càng thanh thản. Những nút thắt bình cảnh bấy lâu nay dường như đang lỏng dần. Cậu không còn nỗ lực vận chuyển linh lực để xung kích mạch lạc nữa. Ngược lại, cậu để linh lực tự trôi chảy, tự sinh tự diệt.
"Sư tổ, đệ tử hiểu rồi." Lục Vân đặt vò rượu xuống, ánh mắt sáng quắc như sao đêm. "Kiếm không phải là thứ để cầm trong tay, mà là thứ nảy nở từ tâm. Bỉ Ngạn không phải là một cảnh giới để đạt tới, mà là một trạng thái của linh hồn khi đã thấu hiểu sự hư vô."
Kiếm Lão nhìn Lục Vân, trong mắt thoáng qua một tia nhẹ nhõm và tán thưởng: "Tốt! Không uổng công lão già này lãng phí rượu ngon. Con đã tìm thấy chìa khóa rồi. Giờ thì hãy về đi, tìm một nơi thanh tịnh nhất, để cho đóa hoa Bỉ Ngạn của chính con tự tìm đường nảy mầm. Đừng cưỡng ép nó, hãy để nó nở rộ một cách tự nhiên nhất."
Lục Vân đứng dậy, cúi đầu lạy Kiếm Lão ba lạy thật sâu. Khi cậu bước ra khỏi Kiếm Trủng, khí chất của cậu đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự bạo liệt của hỏa hệ, không còn sự sắc lẹm của kiếm tu, mà là một sự tĩnh lặng, sâu sắc và bao dung.
Cuộc rèn tâm này đã giúp Lục Vân vượt qua được rào cản lớn nhất của một thiên tài: đó là sự tự phụ vào sức mạnh của chính mình. Cậu đã sẵn sàng cho cuộc lột xác vĩ đại nhất đời mình. Tuổi 29, Lục Vân bắt đầu bước những bước chân đầu tiên lên cây cầu dẫn đến Bến Bờ Bên Kia.
