Thanh xuân như một giấc mộng dài, và đối với những người bước đi trên con đường tu tiên, mười năm chỉ giống như một cái chớp mắt giữa dòng chảy của thời gian. Sau khi mang về bản giao ước kết minh chấn động từ Thiên Nguyên Thánh Địa, Lục Vân không lấy đó làm kiêu ngạo. Ngược lại, cậu chọn cách lánh mình vào sự tĩnh lặng của đỉnh Tuyết Liên, bắt đầu một cuộc hành trình gian khổ hơn bất kỳ trận chiến nào: Vượt qua chính mình.
Mười Năm Mài Kiếm
Mười năm trôi qua kể từ ngày Lục Vân trở về từ Thánh Địa. Thiên Kiếm Tông giờ đây đã trở nên lớn mạnh hơn bao giờ hết nhờ sự hỗ trợ tài nguyên từ việc kết minh, nhưng trung tâm của sự chú ý ấy – vị Giám sát tối cao trẻ tuổi – lại gần như biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Trên đỉnh Tuyết Liên quanh năm tuyết phủ, bóng dáng một nam tử trẻ tuổi đang ngồi xếp bằng trên một mỏm đá chênh vênh giữa vực thẳm. Lục Vân của tuổi 29 đã không còn vẻ non nớt, tinh nghịch của một thiếu niên. Gương mặt cậu trở nên góc cạnh, cương nghị, đôi mắt đỏ thẫm giờ đây không còn rực lửa một cách lộ liễu mà sâu thẳm như một mặt hồ dung nham đang ngủ yên.
Mỗi ngày, khi ánh bình minh đầu tiên chạm vào đỉnh núi, Lục Vân lại bắt đầu quá trình tôi luyện linh lực. Cậu đã đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ từ hai năm trước. Linh lực hỏa hệ trong người cậu đặc quánh tới mức gần như hóa lỏng, mỗi khi vận hành, không khí xung quanh lại vặn vẹo vì nhiệt độ cực cao. Thanh Xích Diễm Thanh Liên cắm ngay bên cạnh cậu, thân kiếm đen sẫm tỏa ra luồng kiếm ý nhịp nhàng theo từng hơi thở của chủ nhân.
Mười năm trầm lắng này là mười năm Lục Vân mài dũa tâm tính. Cậu không còn ham muốn thể hiện, không còn nóng lòng chứng minh thực lực. Cậu học cách lắng nghe tiếng tuyết rơi, tiếng gió rít và tiếng đập của trái tim mình hòa quyện cùng linh khí của đất trời.
Nút Thắt Bình Cảnh
Tuy nhiên, trong suốt hai năm qua, tu vi của Lục Vân dường như đứng chững lại tại đỉnh cao của Trúc Cơ hậu kỳ. Dù cậu có hấp thụ bao nhiêu Linh Thạch cực phẩm, có vận hành công pháp bao nhiêu vòng tuần hoàn đi chăng nữa, thì đan điền của cậu vẫn như một cái bình đã đầy nước, không thể chứa thêm dù chỉ một giọt.
"Vẫn không được..." Lục Vân thở hắt ra, một luồng hỏa khí từ miệng cậu phun ra làm tan chảy một mảng tuyết lớn trước mặt.
Cậu cảm thấy một nút thắt (bình cảnh) vô hình đang khóa chặt lấy mọi nỗ lực của mình. Linh lực trong cơ thể cậu đã đạt đến giới hạn cực đoan của Trúc Cơ cảnh, nhưng con đường dẫn đến cảnh giới tiếp theo — Bỉ Ngạn — vẫn mù mịt như sương đêm. Cậu cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa khổng lồ không có tay cầm, dù có dùng toàn lực cũng không thể lay chuyển.
Nút thắt này không nằm ở lượng linh lực dồi dào hay thiếu hụt, mà nằm ở một sự chuyển hóa về chất. Bỉ Ngạn cảnh — cái tên mang ý nghĩa là "Bến bờ bên kia". Để đạt đến đó, người tu sĩ phải đưa linh hồn và thể xác vượt qua bờ sinh tử của phàm nhân. Nhưng làm sao để vượt qua? Làm sao để tìm thấy "bến bờ" đó khi xung quanh chỉ là một biển linh lực hỗn loạn?
Sự Trăn Trở Của Người Kiếm Tu
Đêm xuống, Lục Vân đứng một mình trên đỉnh núi, nhìn về phía những ánh đèn le lói của các đỉnh núi khác bên dưới. Cậu cảm thấy một nỗi cô độc kỳ lạ.
"Mười năm qua, ta đã rèn kiếm, rèn người, nhưng dường như ta vẫn đang thiếu một thứ gì đó." Lục Vân lẩm bẩm.
Cậu nhớ lại những lời của sư tôn Tuyết Nhược Vũ. Nàng từng nói rằng tu luyện không phải là một đường thẳng đi lên, mà là những vòng xoáy ốc. Có những lúc lùi lại chính là để tiến xa hơn. Nhưng với tính cách quyết liệt của một kiếm tu hỏa hệ, việc đứng yên một chỗ đối với Lục Vân là một sự tra tấn.
Sức mạnh của Xích Diễm Thanh Liên cũng đang thúc giục cậu. Thanh thần kiếm này dường như cũng đang cảm thấy gò bó bên trong tu vi Trúc Cơ. Nó cần một nguồn năng lượng lớn hơn, một tâm cảnh rộng mở hơn để có thể khai mở những chiêu thức tiếp theo của bộ kiếm pháp Thái Cổ.
Quyết Định Tìm Kiếm Câu Trả Lời
Lục Vân nhìn vào đôi bàn tay mình, nơi những vết chai sạn vì luyện kiếm đã trở nên chai lì. Cậu biết rằng nếu cứ tiếp tục ngồi tĩnh tọa trên đỉnh Tuyết Liên này, cậu có thể sẽ mất thêm mười năm, hai mươi năm nữa mà vẫn không thể đột phá.
Bình cảnh lần này không thể phá vỡ bằng linh lực thông thường, cũng không thể dùng đan dược để cưỡng ép. Nó cần một sự giác ngộ về kiếm đạo và nhân sinh.
"Có lẽ đã đến lúc phải đi gặp 'ông lão' đó rồi."
Lục Vân thu hồi Xích Diễm Thanh Liên, ánh mắt hướng về phía Kiếm Trủng u ám – nơi Kiếm Lão vẫn đang ngày đêm làm bạn với những thanh kiếm gãy. Cậu hiểu rằng, trong tông môn này, người duy nhất có thể chỉ cho cậu con đường dẫn đến "Bến bờ bên kia" mà không làm mất đi bản sắc của một kiếm tu, chính là vị sư tổ kỳ quái ấy.
Mười năm trầm lắng đã kết thúc. Một giai đoạn mới, giai đoạn tìm kiếm linh hồn của Bỉ Ngạn cảnh, chính thức bắt đầu. Lục Vân bước xuống núi, bóng lưng của cậu dưới ánh trăng trông thật cô độc nhưng cũng đầy kiêu hãnh. Tuổi 29, cậu đã đứng ở đỉnh cao của một cảnh giới, và giờ đây cậu đang chuẩn bị cho một cuộc nhảy vọt để hóa rồng, hoặc sẽ mãi mãi chìm sâu trong bình cảnh này.
