Cherreads

Chapter 76 - chương 75: Đừng tin vào giấc mơ, bởi nó không phải hiện thực (6)

Rầm!!!

Một tòa nhà bỗng chốc sụp đổ, gây ra một cơn địa chấn nhấn chìm xung quanh.

Bên trong tòa nhà ấy, ở một hành lang dài gồm các căn phòng trải dài và những ánh sáng trắng len lỏi qua không khí, có một đám người đang trượt dài trên hành lang để trốn tránh đám quái vật giả người.

Chàng trai tóc xám bám vào lưng của Corin, cùng đoàn người và Promet lao xuống cánh cửa sổ đang mở toang.

"Hỏa mù!"

Ngay lập tức sau lời của Promet, một làn khói sương từ đâu bỗng xuất hiện, làm cho đoàn người và đám quỷ dị đằng sau chìm vào trong đó.

Mở mắt ra, chàng trai tóc xám đã thấy xung quanh mình là tầng tầng lớp lớp sương mù vây kin.

Anh không nghĩ ngợi gì nhiều, liền chạy sâu vào trong làn sương mù dày đặc.

Chỉ trong vài giây, anh đã thoát ra khỏi làn sương mù để hòa nhập lại với mọi người.

Thật thần kì, đối mặt với chàng trai tóc xám không phải đám quái vật hay tòa nhà sụp đổ, mà là một nóc nhà trên cao cùng với những người khác.

"Promet à Promet, Gift anh tốt thật đấy, nhất là cho cái lưng của tôi".

Một người đàn ông trong đoàn cười rồi vỗ vỗ cái lưng của mình, anh ta nhìn về phía xa, nơi tòa nhà họ vừa ở đã và đang sụp đổ, nhấn chìm những kẻ không kịp thoát ra.

"Dù sao thì cũng hơn chúng tôi, có Gift nhưng lại không biết dùng".

Chàng trai tóc xám thấy vậy thì nhìn mọi người, Dường như tất cả mọi người ở đây đều chưa có Gift khi sự kiện huyền bí xảy ra. Nhưng khi huyền bí đến, họ lại không biết dùng.

"Nhưng có Gift mà không có mọi người giúp đỡ thì có mạnh mẽ gì đâu chứ? Cùng lắm là giãy giụa một chút thôi".

Promet cười rồi từ trong túi lấy ra một chiếc hộp nhỏ như hộp nhẫn, anh mở nó ra rồi đổ ra hàng loạt các món ăn xuống dưới đất.

Các món mĩ vị rớt xuống nền đá bụi bặm trông vô cùng bẩn thỉu, nhưng chẳng mấy ai quan tâm cả, bởi họ nếu muốn thì có thể làm sạch cả tòa nhà trong chốc lát chứ nói gì đến thức ăn.

Vả lại, những món họ lấy là những thanh kẹo chocolate, bánh mì đường, hay các món như đùi thịt, bánh nướng sốt, nói chung là các món rắn và giàu năng lượng, rất hữu ích để tập trung làm việc.

Họ cùng nhau dùng bữa sáng trong một lớp màn chắn ngăn sự phát hiện của kẻ địch.

Đoàn người khoảng chục con người cùng nhau quây quần ăn chung bữa ăn dưới đất, chỉ duy nhất một người.

Đó là chàng trai tóc xám, anh ta dường như không ăn gì được trong cả ngày qua, anh chỉ ngồi ôm bụng và uống nước thay vì ăn.

Không rõ là vì sao, anh chỉ bình thản quan sát mọi người, dường như không động đến gì cả, chỉ im ỉm lẳng lặng nhìn trời, nhìn đất.

Dường như Corin cũng không đả động gì đến anh, chỉ khuyên bảo nhẹ nhàng mà thôi.

"Tôi vừa mới nhận được một tin từ hầm trú ẩn".

Promet nói với cả nhóm sau bữa ăn, chàng trai tóc xám cũng lẳng lặng lắng nghe, không bình luận gì cả.

Promet nói gì đó anh không nghe rõ, nhưng tóm gọn lại là những người ở hầm trú ẩn đã tìm thêm vài người khác ở bên ngoài.

Tình hình khá hỗn loạn, vì có vài kẻ đã ăn thịt người, đúng hơn là hóa điên và ăn thịt người, điều đó làm mọi người bao gồm những người già và trẻ nhỏ trở thành những kẻ yếu thế.

Bà Lily đang phụ trách tách nhóm ra để dễ bề kiểm soát hơn.

Và họ, đội trinh sát sẽ cần đến bệnh viện tư nhân gần nhất, lấy đồ cho những người bị thương và nhanh chóng trở về.

 

More Chapters