Cherreads

Chapter 8 - Chương 7:bỏ nhà

Sáng hôm sau

Quân nhìn vào dinh thự bị bỏ hoang ở làng Jinlus, liền suy nghĩ một chút.

Anh thở dài rồi ôm mặt mình, anh đang ở một thế giới vô cùng xa lạ với xã hội và thế giới quan riêng biệt.

Anh nghĩ về Ron Irus, nhận ra có nhiều điểm bất thường kì lạ.

'À, còn cái quỷ này nữa…'

Anh cầm lên vài ba cuốn sách giáo khoa cho trẻ con ở thế giới này.

Anh đã lướt qua tiêu đề và mục lục của nó, nhưng điều thu hút anh nhất không phải sách ma thuật, mà là sách sinh học.

Cụ thể là: sách sinh vật học.

Ở đây, anh có thể thấy rõ hình ảnh các loài động vật từ thông thường tới nhiễm ma thuật.

Và nó đã và đang đem lại cho anh càng nhiều nghi vấn hơn.

'Cua, ong, kiến, hà mã, hải cẩu, sư tử, hổ,…'

Vô vàn loài vật đều đã xuất hiện, và được miêu tả tỉ mỉ vô cùng. Chưa kể anh còn chưa có danh sách thực vật nữa.

Lý do cho việc Quân tràn đầy câu hỏi là gì? Là bản chất của các bước tiến trong tiến hóa sự sống gồm ba thứ:

Sinh sôi thế hệ sau, đột biến và chọn lọc.

Cơ bản, thứ quan trọng nhất để ba phần trên xảy ra là xác suất toán học.

Quân không có kiến thức sâu rộng về sinh học, thậm chí, anh còn không nhớ rõ ong có tám hay sáu chân, nhưng anh hiểu rằng khi một loài vượn cổ tiến hóa thành người, nó cần một lượng cực lớn xác suất biến đổi gen và môi trường cùng thời gian cực lâu để thực sự là một loài người.

Trên con đường tiến hóa, có lẽ đã có một giống khác hoàn hảo hơn nhưng không thể di truyền gen, hay là có một cuộc tuyệt chủng nào đó.

Tóm lại như này, để từ một sinh vật đơn bào thành một con ong, cần hàng chục triệu lần thử và chưa chắc đã có một con ong đúng nghĩa.

Vậy nên, Quân nghi ngờ mình đang ở một tân thế giới, lúc này, anh cũng nhớ tới các thường thức quá căn bản mà anh có thể không để ý.

Một ngày hai tư giờ, nồng độ Oxi đủ để cân bằng sinh thái,…

Anh không rõ thế giới quan của mình có thực sự chuẩn không, nếu thử nghĩ như này, có lẽ sẽ dễ hơn.

'Ừm…giả sử tỉ lệ cơ thể con người so với một hạt bụi là X, nhưng hiện tại, mình lại có cơ thể KX, thì làm sao chứng minh K tồn tại?

À…kính hiển vi để tính toán…nhưng có quỷ gì mà biết?

Thậm chí, thế giới quan thời gian cũng không hoàn toàn vận hành như thế giới cũ không chừng…'

Anh ôm đầu, đau đầu không thôi, có lẽ là do dư chấn của ma túy? Cần phải hỏi tên khốn kia mới được…Anh nghĩ.

Thực ra, anh đã nghĩ tới một khả năng rất cao, đó là một trường hợp anh đã suy tính trước đó.

Cuộc đời kiếp trước của anh là dối trá, hoàn toàn, đó không hơn chỉ là ảo tưởng, nhưng kì lạ là cơn hoang tưởng đó quá thật.

"Ảo tưởng…phê ma túy đến độ ảo tưởng tiền kiếp rồi…"

Quân ôm mặt, anh thở dài vào không trung, anh dạo bước quanh khu vườn mục nát và bẩn thỉu.

"Vậy…mình nên làm gì…"

Anh cứ ôm đầu rồi nhìn lên trời, dường như đang hồi tưởng thứ gì đó.

Anh nhìn vào các đám mây, mắt anh bị ánh nắng làm lóa mắt, liền nheo mắt.

Anh sợ, cũng vui, sợ rằng mình là ai nếu quá khứ không thực sự có, mà vui…vì anh không phải gánh tội lỗi.

Nhưng anh cũng nhắm mắt lại, anh nghĩ tới một trường hợp khả dĩ hơn.

'Liệu…mình đã du hành tới tương lai?'

Anh nghĩ, đây là năm 2995, nếu vậy, anh đã có thể du hành hơn 970 năm ư???

Quân hít sâu, anh sở dĩ nghĩ nhiều như vậy vì anh đã nghe từ Ron, tên khốn khiếp đó như này:

'Hoài nghi là cách để vượt qua các Path ma thuật loại thao túng, thay đổi nhận thức, Gift loại ảo ảnh tâm lý.

Bởi lẽ, đó là cách duy nhất cho kẻ vô năng như anh.

Phải nghi ngờ, phải suy tính cả thực tại, cả bản thân chính anh để phòng tránh mọi thứ'.

Quân cần tập nghĩ, dù anh không thích, thì đây cũng là hiện thực, không phải các cuốn sách nơi anh thu thập harem với hệ thống tăng cấp.

Quân im lặng, anh nên làm gì đây, phàn nàn với cuộc sống không như mơ sao?

Anh chán nản gãi cổ, cổ anh đã chi chít các vết cào cấu, anh nhìn ra bên ngoài bức tường, đó là tự do của anh.

'À phải rồi, mình quên chưa hỏi về vấn đề thời gian nữa, trong sách chẳng đề cập gì'.

Quân nghĩ, rồi anh muốn sẽ tự mình ra ngoài mà hỏi mọi người, tốt nhất là không nên dựa dẫm vào kẻ bí ẩn như Ron.

Quân cầm một đồng vàng, và một vài cuốn sách ra làm bệ đứng, anh đứng lên đó và trèo ra khỏi tường rào.

More Chapters