Cherreads

Chapter 59 - Chương 30: Huyết Sắc Trên Nền Váy Trắng

"Mấy... mấy người định đưa tôi đi đâu!?"

Giọng Mei vỡ vụn, run rẩy bật ra khỏi cuống họng khô khốc. Cô cố ghì chặt các ngón chân xuống sàn gỗ, gồng mình cưỡng lại lực kéo thô bạo của gã Fatui to xác. Nhưng chút sức lực cỏn con của cô chẳng khác nào châu chấu đá xe, nhanh chóng bị hắn kéo tuột đi.

Nghe tiếng kháng cự yếu ớt ấy, Thuật sĩ Cicin đứng gần đó khẽ nghiêng đầu. Qua lớp mặt nạ rực sáng, ả phát ra một tiếng cười lanh lảnh, đặc quánh sự cợt nhả:

"Số phận của mấy con chuột nhắt... thì chỉ có thể nằm trên bàn mổ của phòng thí nghiệm thôi. Nên đừng hỏi nhiều thế chứ."

Phòng thí nghiệm.

Ba từ ấy nện thẳng vào màng nhĩ Mei khiến cô phải khựng lại, cơ thể run rẩy không ngừng. Bàn mổ, những con dao mổ lạnh lẽo, những cảnh tượng quen thuộc cô hay thấy trên các bộ phim cứ thế hiện lên trong tâm trí.

Gã Fatui thấy Mei đứng sững lại tại chỗ thì bực dọc giật mạnh cánh tay cô thêm một nhịp, khiến Mei lảo đảo ngã dúi về phía trước. Mạn sườn đập thẳng vào chiếc bàn gỗ kê sát tường làm cho lọ hoa thủy tinh trên bàn chao đảo, nước sóng sánh chực trào đổ hết ra ngoài.

"Muốn câu giờ à? Có tin tao..."

Gã lính chưa kịp dứt lời, một âm thanh rợn người đã cắt ngang không gian.

Két...

Cánh cửa gỗ nặng trịch của căn phòng từ từ mở toang. Âm thanh của tiếng mưa nặng hạt, tiếng sấm chớp ngày một lớn dần. Nhưng thứ khiến toàn bộ đám Fatui chết trân tại chỗ là một luồng sát khí đặc quánh, lạnh lẽo đến rợn gáy đang chầm chậm lan tỏa từ ngoài hành lang tăm tối.

Gần như ngay lập tức, cả nhóm Fatui buông lỏng cảnh giác với con mồi yếu ớt trong phòng, giương vũ khí chĩa thẳng về phía khoảng không đen ngòm.

Khoảnh khắc bọn chúng phớt lờ Mei, Adrenaline trong máu cô như bùng nổ. Sợ hãi bị đẩy lùi, nhường chỗ cho bản năng sinh tồn hoang dã nhất. Mắt cô lia nhanh từ khoảng trống phía trước mặt đám lính, rồi ghim chặt vào chiếc bình hoa trên bàn. Mei biết, cô chỉ có duy nhất một cơ hội.

"Diluc kìa!"

Mei gào lên bằng tất cả sức lực. Âm thanh chói tai xé toạc sự tĩnh lặng của căn phòng.

Đám Fatui giật thót. Tên to xác đứng sát Mei nhất vô thức khựng lại, quay ngoắt đầu về phía cửa. Nhưng khi không thấy ai xuất hiện, hắn lại quay về Mei, tính nói gì đó.

Chỉ chờ có vậy. Mei vồ lấy cổ chiếc bình thủy tinh, dùng toàn bộ sức lực vung tay nện thẳng vào mặt hắn. Mọi thứ diễn ra trong cái chớp mắt. Nhưng phản xạ đã được huấn luyện khắt khe giúp gã lính kịp giơ cánh tay bọc giáp sắt lên đỡ đòn.

Xoảng!

Lực va đập quá mạnh khiến chiếc bình thủy tinh nổ tung. Hàng chục mảnh vỡ sắc lẹm hòa cùng nước cắm hoa bẩn thỉu văng tung tóe, tạt thẳng vào những khe hở trên chiếc mặt nạ bảo hộ.

Gã Fatui rú lên một tiếng thảm thiết. Nước bẩn và vụn thủy tinh găm thẳng vào khuôn mặt. Hắn vứt luôn cây búa tạ xuống sàn, ôm lấy khuôn mặt đầy máu, ngã vật ra phía sau. Thân hình đồ sộ của hắn đổ ập xuống, cản luôn đường tiến lên của những tên đồng bọn còn lại.

"Mẹ kiếp! Con khốn, tao sẽ chặt chân mày!" Hắn gầm lên trong đau đớn.

Nhưng Mei không đứng đó nghe hắn chửi rủa. Ngay khoảnh khắc chiếc bình vỡ, cô đã cắm đầu lao thẳng về phía cửa phòng. Mắt nhìn chăm chăm vào thứ ánh sáng mờ ảo của hành lang đang vẫy gọi trước mắt.

"Chút nữa thôi!" Mei thì thào trong miệng.

Đột nhiên, da đầu Mei truyền đến một cơn đau xé thịt. Cổ cô bị giật ngược lại phía sau đầy thô bạo. Một tên lính khác đã kịp lao tới, bàn tay sắt của hắn túm chặt lấy túm tóc của cô.

"Chạy đi đâu hả ranh con?"

Mei đau đớn kêu lên một tiếng, cảm thấy da đầu mình như muốn trốc ra, nước mắt vô thức chảy xuống. Tuy nhiên, cô vẫn nghiến chặt răng cố bám víu vào cánh cửa gỗ.

Xèo!

Từ trong góc khuất tăm tối của hành lang, một tia sáng đỏ rực xé gió lao tới. Nhanh như một tia chớp, mang theo nhiệt độ bỏng rát sượt ngang qua cổ tay đang nắm tóc Mei của gã Fatui.

Mùi da thịt cháy khét lẹt bốc lên ngay tắp lự. Gã lính hét lên một tiếng kinh hãi, cảm giác bỏng rát thấu xương buộc hắn phải rụt tay lại theo phản xạ.

Áp lực trên đỉnh đầu biến mất. Mei không quay đầu lại nhìn xem thứ gì vừa cứu mình. Cô liều mạng nhoài ra ngoài, bóng lưng dần biến mất trong đêm tối.

"Khốn kiếp!" Tên xạ thủ trong đội gầm lên, vội vã đưa súng lên, nhắm thẳng vào cái bóng đang chạy trốn trong màn đêm. Ngón tay hắn siết lấy cò súng.

Chát!

Ả Thuật sĩ Cicin vung tay gạt phăng nòng súng xuống đất, rít lên qua kẽ răng:

"Ngươi bị ngu à?! Tiếng súng sẽ đánh động đến lũ kỵ sĩ đang tuần tra gần đây, muốn cả lũ bị phát hiện hết sao?"

Đột nhiên lúc này, một bóng dáng trung niên bước ra từ góc khuất, ngược với hướng Mei vừa tẩu thoát lúc nãy, đó là Viber. Hắn đảo mắt nhìn đống lộn xộn, khuôn mặt sầm lại, hoàn toàn rũ bỏ lớp vỏ bọc lịch thiệp thường ngày, hạ giọng rít lên đầy hằn học:

"Các ngươi làm ăn thế này sao? Một đám lính tinh nhuệ mà để một con ranh con chạy thoát! Uy danh của Fatui để cho chó gặm rồi à?"

Tên xạ thủ Fatui nghe vậy thì siết chặt tay, khớp xương kêu răng rắc. Hắn muốn băm vằn tên khốn này ra, nhưng kìm nén cơn giận, gằn giọng đáp trả:

"Sao ngươi lại rời vị trí? Giai đoạn này không có phần của ngươi."

Viber nghe hắn hỏi thì hất cằm, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt:

"Ta làm xong phần việc của mình rồi. Đến xem các ngươi thế nào thôi, ai ngờ lại để nó xổng mất."

Hắn nhìn vào trong màn đêm, nơi bóng dáng Mei còn hiện hữu lúc nãy, sau đó quay lưng bước đi:

"Mau đi tìm con ranh kia đi! Nếu không ngài Dottore xử hết cả đám bây giờ."

Những tên Fatui nhìn theo bóng lưng ấy, ánh mắt không giấu nổi sự khinh bỉ và sát ý. Nếu không vì Viber đang hợp tác với sếp của họ, thì tên ngu xuẩn và ngông cuồng này đã bị ăn một phát đạn vào đầu.

---

Tiếng thở dốc nghẹn ứ vang lên trong dãy hành lang hun hút tối. Mei không rõ mình đã chạy bao lâu, chỉ thấy mỗi lần hít thở là lại một lần cảm giác rát buốt ập đến. Đôi chân trần rướm máu nhũn ra, mảng lưng áo ướt đẫm mồ hôi dán chặt vào da thịt.

Cô lảo đảo khựng lại, đưa tay cố bám vào cánh cửa của chiếc tủ đựng đồ tạp vụ bên cạnh. Bóng tối đặc quánh một lần nữa bủa vây, xen lẫn tiếng mưa bão đang quật ràn rạt vào những ô cửa kính.

Âm thanh đế giày nện xuống mặt sàn gỗ văng vẳng vọng tới một cách nhịp nhàng và đều đặn. Lũ chó săn ấy đang đến gần. Vài kẻ đã đến khúc ngoặt ngay phía trước, bọn chúng rà soát không bỏ sót bất kỳ góc khuất nào.

Không còn đường lùi, Mei kéo chốt chiếc tủ gỗ, chui tọt vào không gian chật hẹp nồng nặc mùi ẩm mốc. Cánh cửa vừa khép lại, cũng là lúc những chiếc bóng đen vừa bước đến.

Qua lỗ khóa rỉ sét, Mei cố nín thở. Mỗi khi một tia chớp rạch ngang bầu trời, ánh sáng bệch bạc lại soi rõ những lớp mặt nạ kim loại lạnh lẽo và họng súng đen ngòm của toán Fatui. Thứ ánh sáng nguyên tố lờ mờ phát ra từ vũ khí của chúng cộng hưởng với sấm chớp, biến dãy hành lang thành một bãi săn đích thực.

Mei vội đưa tay bịt chặt miệng, dằn những tiếng thở đứt quãng xuống đáy họng. Nhưng trong cái tủ gỗ này, nhịp tim thình thịch của cô dội vào vách ván chẳng khác nào tiếng trống nện.

Bên ngoài, gã lính tiên phong to xác vừa bị cô tấn công ban nãy đột ngột khựng lại, ánh mắt đục ngầu khóa chặt vào chiếc tủ gỗ. Qua những đợt huấn luyện khắc nghiệt ở Snezhnaya, thính giác của những kẻ này nhạy bén hơn người thường rất nhiều.

Xoạch!

Bàn tay bọc giáp sắt của hắn thô bạo giật phăng cánh cửa. Không để Mei kịp hét lên, hắn tóm lấy cổ áo cô, lôi tuột ra ngoài rồi quật mạnh xuống sàn gỗ cứng ngắc.

"Mất thời gian quá đấy, con ranh!" Hắn gầm lên, mặc kệ tiếng rên rỉ của Mei, thô bạo nắm lấy cổ chân cô kéo xệch đi.

Làn da ma sát với dằm gỗ bỏng rát, khiến Mei kêu lên một tiếng. Chưa kịp giãy giụa, bóng đen của gã xạ thủ đã phủ xuống. Bàn tay chai sần bóp chặt lấy cổ cô, nhấc bổng lên không trung.

"Chẳng phải đồng nghiệp của tao đã nhắc mày nên ngoan ngoãn rồi sao?" Hắn nghiến răng, đôi mắt tàn độc rực lên.

"Muốn chết à?"

Dưỡng khí như bị cắt đứt, Mei ngửa cổ lên, cố lấy hơi. Hai tay cô cào cấu loạn xạ vào cánh tay hộ pháp của gã, đôi chân chới với đạp vào khoảng không. Tầm nhìn của cô bắt đầu nhòe đi, những đốm sáng li ti nổ đom đóm trước mắt.

Ngay lúc ranh giới giữa sống và chết chỉ còn là một cái chớp mắt, không khí trong hành lang đột ngột đông đặc lại.

Một luồng sát khí sắc lạnh, áp đảo tột độ giáng xuống. Đám Fatui lập tức phản ứng. Gã xạ thủ giật mình buông tay, ném Mei xuống sàn như một tờ giấy rách, lùi lại giương súng lên đầy cảnh giác.

Mei rơi phịch xuống, ôm cổ ho sặc sụa, gắng sức lùi lết về phía sau. Tên lính gần nhất thấy vậy liền bước lên định tóm lấy cô lần nữa. Nhưng hắn vĩnh viễn không thể làm điều đó.

Phập.

Một âm thanh khô khốc, sắc lẹm cắt ngang tiếng mưa. Tên lính sững lại, đôi tay buông thõng. Giây tiếp theo, một dòng chất lỏng ấm nóng, sền sệt phụt ra từ yết hầu bị cắt đứt ngọt lịm của hắn, tạt thẳng vào một bên mặt và vai áo Mei.

Mùi rỉ sét tanh tưởi xộc thẳng vào xoang mũi khiến dạ dày cô co thắt dữ dội, cơn buồn nôn cuộn trào lên tận cổ họng. Máu đỏ tươi ồ ạt chảy xuống từ thi thể đang đổ gục, nhuộm đỏ cả mảng váy trắng Mei đang mặc.

Kẻ trong bóng tối không phát ra dù chỉ một tiếng bước chân. Hắn ta di chuyển như một bóng ma, dường như hòa làm một với màn đêm. Không có bất kỳ chiêu thức dư thừa, chỉ có sự tàn nhẫn và độ chính xác tuyệt đối. Lưỡi dao sắc lẻm lướt qua từ những góc mù hẹp nhất. Từng tên Fatui to lớn lần lượt ngã gập xuống vũng máu, xương cốt gãy vụn chưa kịp tung ra một đòn phản công.

Gã xạ thủ hoảng loạn tột độ. Hắn lùi lại, đưa súng ngắm loạn xạ vào những cái bóng chập chờn trên tường, ngón tay run rẩy bóp cò. Nhưng bóng đen ấy dễ dàng né tránh phát đạn, luồn đến ngay điểm mù bên sườn hắn. Bàn tay mang găng siết chặt chuôi dao, lướt ngang một đường dứt khoát. Cổ họng gã xạ thủ đứt toác, hắn gục xuống, đôi mắt trợn ngược kinh hoàng.

"Lũ vô dụng!"

Ả Thuật sĩ Cicin rít lên chói tai. Trong cơn hoảng loạn tột độ, ả điên cuồng vung chiếc đèn, triệu hồi một bầy Cicin lôi. Những tia sét màu tím giật liên hồi, bắn những luồng điện từ tàn phá khắp hành lang hòng ép kẻ thù lộ diện.

Xẹt!

Trong vài giây ánh sáng chớp giật của lôi nguyên tố xé toạc không gian tối đen, Mei đã thấy tất cả.

Dưới lớp áo choàng đen đặc sũng nước của kẻ bí ẩn, mái tóc rực lửa và đôi mắt sắc như dao hiện ra rành rọt. Bàn tay anh dính đầy máu tanh, đang giữ chặt dao găm.

"Diluc?!" Đại não Mei bỗng chốc trống rỗng, đôi mắt mở to không thể kiểm soát.

Không để ả Cicin tung đòn tiếp theo, Diluc đã gập người, lách qua luồng điện một cách hoàn hảo. Lưỡi đao vung lên, cắt một nhát chí mạng. Ả Thuật sĩ ngã ập xuống, thân thể co giật trên sàn gỗ, tiếng thở kẹt lại trong cuống họng rồi dần lịm hẳn.

Chỉ mất vài hơi thở, cả toán Fatui tinh nhuệ đã hoàn toàn bị xóa sổ. Sự tĩnh lặng lại bủa vây, không gian đặc quánh mùi tử khí.

Cơ thể Mei cứng đờ như một bức tượng băng. Cả khuôn mặt lấm lem máu tươi, ngước đôi mắt đầy kinh hoàng nhìn về phía bóng đen cao lớn giữa biển xác chết. Cô tự hỏi liệu lưỡi đao vương máu kia... có hướng về phía cô để bịt đầu mối không?

Nhưng bóng đen ấy không bước tới. Diluc hạ vũ khí xuống, chậm rãi xoay người lại.

Dưới ánh sáng lờ mờ hắt vào từ cửa sổ, đôi mắt như tro tàn ấy chạm phải ánh nhìn khiếp đảm của cô. Không còn sát ý và sự lạnh lùng của một thợ săn, đôi mắt ấy hiện tại khẽ chùng xuống, rạn vỡ.

Anh nhìn bộ váy trắng giờ đã nhuốm máu, nhìn bờ vai run rẩy và khuôn mặt tái nhợt của Mei. Trong đáy mắt sâu thẳm ấy cuộn trào lên những cảm xúc kỳ lạ. Bàn tay đang nắm chặt chuôi dao khẽ run lên, rồi siết chặt lại đến trắng bệch.

Sự im lặng nghẹt thở kéo dài. Cuối cùng, người đàn ông dời mắt, không thốt lên một lời nào. Anh tung mình qua khung cửa sổ đang mở toang, mang theo mùi máu tanh rời đi.

Ở một góc khuất tăm tối cách đó không xa, Viber đang rụt cổ, ép chặt người vào bức tường lạnh lẽo. Hai hàm răng đánh bồ cạp vào nhau lập cập. Hắn vốn định lén đi theo hòng xem con mồi của mình giãy giụa ra sao, nhưng thứ hắn vừa chứng kiến đã nghiền nát sự ngạo mạn đó.

Một tiếng sấm rền vang xé toạc bầu trời khiến Viber giật thót, suýt cắn phải lưỡi. Hắn vội vã bụm miệng, lùi từng bước run rẩy trong bóng tối, chỉ muốn cắm đầu chạy trốn khỏi cái Tửu trang quỷ quái này ngay lập tức.

---

Trong màn mưa xối xả trút xuống Tửu trang Dawn, một bóng người loạng choạng lao ra khoảng sân sau mù mịt. Hắn hoảng loạn đến mức giẫm bừa lên một vũng bùn lầy lội, hai ống quần ướt sũng nước.

"Mẹ kiếp! Cái bóng đen đó là tên quái nào? Sao tự dưng lại xuất hiện phá hỏng toàn bộ kế hoạch chứ?!"

Viber rít lên qua kẽ răng run rẩy. Hắn cắm đầu chạy thục mạng đến chiếc cọc gỗ, nơi con ngựa đã được chuẩn bị sẵn từ trước. Hai bàn tay ướt đẫm nước mưa của hắn lóng ngóng, gỡ mãi không xong nút thắt dây cương. Sợi dây thừng gai góc cứ trơn tuột khỏi những ngón tay đang run lên bần bật.

"Bây giờ đi vẫn còn kịp... Đúng vậy! Chỉ cần cưỡi ngựa vài ngày là sẽ tới Cảng Dornman..."

Hắn tự lẩm bẩm như kẻ mộng du. Nước mưa tuôn ròng ròng trên khuôn mặt cắt không còn một giọt máu.

"Chỉ cần thoát khỏi đây, chỉ cần..."

Cạch.

Nút thắt vừa tuột ra, cũng là lúc thái dương hắn đột ngột truyền đến một cảm giác lạnh toát. Thứ xúc cảm cứng nhắc, đầy đe dọa của kim loại. Là một người con của vùng đất công lý, hắn dư sức nhận ra thứ đang ép chặt vào đầu mình chính là một khẩu súng đặc chế từ Fontaine.

"Đêm mưa vẫn còn rất dài, sao lại vội vã dầm mưa như thế, ngài Viber? Chi bằng nán lại Tửu trang một đêm, Lão gia Diluc sẽ đích thân tiếp đón ngài thật nồng nhiệt."

Một giọng nữ rành rọt vang lên xuyên qua tiếng sấm. Không phải là tông giọng nhã nhặn, chừng mực thường nhật, mà là một sự uy nghiêm lạnh lẽo đến bức người.

"A... Adelinde! Sao... sao cô có thể..."

Viber cứng đờ người, từ từ quay ngoắt đầu lại. Đôi mắt hắn trừng lớn, đồng tử co rút vì kinh hãi.

Vị Hầu gái trưởng của Tửu trang Dawn đứng đó, bình thản che một chiếc ô. Cô khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười tuyệt nhiên không chạm đến đáy mắt. Adelinde lẳng lặng dùng tay còn lại lấy từ trong túi ra một lọ thủy tinh nhỏ, thả rơi tự do xuống mặt vũng bùn dưới chân hắn.

Bộp.

Lọ thuốc lăn đến chân Viber, nắp bật mở. Dòng bột trắng bết ra khỏi lọ, nhầy nhụa trong nước mưa.

"Tôi không có thói quen uống những loại sữa không đạt chất lượng đâu, ngài Viber ạ."

Lời nói sắc như dao cạo cứa đứt hy vọng cuối cùng của Viber. Hắn sợ hãi lùi lại một bước, lưng va mạnh vào con ngựa phía sau. Hóa ra, mọi đường đi nước bước của hắn và lũ Fatui kia đã nằm gọn trên bàn cờ của Tửu trang này từ lâu. Hắn không phải thợ săn, hắn chỉ là con chuột béo bị nhốt trong lồng chờ ngày làm thịt.

Ngay lúc này, tiếng bước chân nặng nề nhịp nhàng vang lên, đạp nát vũng nước đọng.

Từ trong bức màn mưa tăm tối, một thân ảnh cao lớn chậm rãi bước tới. Anh ta đưa tay gạt chiếc mũ trùm đầu sũng nước ra phía sau, để lộ mái tóc đỏ rực dính bết vào trán. Nước mưa chảy dọc theo khuôn mặt góc cạnh, len xuống lớp áo sơ mi đen đang dán chặt vào vòm ngực săn chắc, gột rửa đi mùi máu tanh còn vương lại trên người.

"Nếu tôi nhớ không lầm, thì kế hoạch diễn ra nhanh hơn dự tính ban đầu thì phải?"

Adelinde cất giọng hỏi, nhưng họng súng và tầm mắt vẫn ghim chặt vào Viber như muốn đóng đinh hắn tại chỗ.

Diluc hơi khựng lại, bàn tay đang siết chặt từ từ nới lỏng ra, để nước mưa gột rửa vết máu trên các kẽ ngón tay. Anh khẽ gật đầu, tuyệt nhiên không giải thích nửa lời. Nhưng khi cất tiếng, tông giọng trầm khàn của anh lại hạ xuống một bậc, vương chút bận tâm hiếm hoi:

"Vất vả cho cô rồi, Adelinde. Mau vào trong xem cô ấy thế nào đi." Diluc dừng một nhịp, cẩn trọng căn dặn thêm.

"Nhớ chuẩn bị nước ấm. Thuốc bôi ngoài da... dùng loại trị vết bầm."

Adelinde lập tức hiểu ý. Cô thu súng lại, khẽ cúi đầu chào Diluc bằng phong thái chuẩn mực nhất:

"Tôi hiểu rồi, Lão gia. Ngài cũng nên mau chóng hoàn tất công việc, dầm mưa lâu sẽ không tốt cho sức khỏe đâu."

Nói đoạn, Hầu gái trưởng xoay gót, sải những bước chân kiên định hướng thẳng về tòa dinh thự đang chìm trong bóng tối, bỏ lại sau lưng tiếng mưa rơi lách tách và một phiên tòa phán xét tàn khốc sắp sửa diễn ra.

Bên trong dinh thự, dọc theo dãy hành lang nồng nặc mùi máu và tử khí, Mei thẫn thờ gục sát vách tường. Cả cơ thể cô tê rần, trống rỗng. Bỗng nhiên, từ cuối hành lang lóe lên một đốm sáng. Một bóng người thong thả bước tới, trên tay là ngọn đèn bão tỏa ra ánh vàng ấm áp xua đi phần nào bóng tối đặc quánh.

"Adelinde!"

Như người chết đuối vớ được cọc, Mei lảo đảo chống tay đứng dậy, lao đến ôm chầm lấy thân hình vững chãi của người Hầu gái trưởng. Chiếc váy đẫm máu của Mei cọ xát, vấy bẩn cả lên bộ đồng phục tinh tươm của Adelinde, nhưng cô mặc kệ. Hai bàn tay siết chặt lấy Adelinde, như sợ cô ấy sẽ biến mất bất cứ lúc nào.

"Bọn Fatui... chúng muốn bắt tôi... sau đó..."

Lời nói vỡ vụn trong cuống họng khô khốc. Cảnh tượng những thi thể không toàn thây và ánh mắt sắc lạnh của người đàn ông ấy lại xẹt qua tâm trí, khiến cơ thể Mei giật nảy lên, run rẩy bần bật.

Adelinde cúi nhìn thiếu nữ đang nức nở trong lòng mình. Đáy mắt tĩnh lặng của Adelinde khẽ dao động, nhường chỗ cho một sự xót xa thầm kín. Cô vòng tay qua, vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng đang gồ lên vì sợ hãi của Mei. Giọng nói vẫn giữ nguyên vẻ lịch thiệp, nhưng đong đầy sự bao bọc của một người chị lớn:

"Đừng sợ, tiểu thư Mei. Bây giờ cô đã an toàn rồi. Sẽ không có kẻ nào dám chạm vào cô ở Tửu trang này nữa đâu."

Hơi ấm và nhịp vỗ đều đặn từ bàn tay Adelinde kéo tâm trí Mei lùi một bước khỏi bờ vực hoảng loạn. Lúc này, cô mới sực nhớ ra điều gì đó. Mei vội vã ngẩng khuôn mặt nhợt nhạt, tèm lem nước mắt và vết máu lấm tấm lên nhìn Adelinde:

"Bọn Fatui... chúng có làm hại cô không? Cô có bị thương ở đâu không, Adelinde?"

Vị Hầu gái trưởng thoáng sững người trước câu hỏi ấy, sau đó là một nụ cười thật tâm, mềm mại hiếm hoi nở trên môi Adelinde. Cô khẽ lắc đầu:

"Tôi không sao. Cô không cần phải bận tâm cho tôi."

Dứt lời, Adelinde nâng ngọn đèn lên cao hơn một chút, tay còn lại nắm trọn lấy bàn tay lạnh ngắt đang không ngừng run rẩy của Mei, ôn tồn dỗ dành:

"Tôi đã chuẩn bị sẵn nước ấm trong phòng tắm rồi. Để tôi dẫn cô đến đó nhé. Còn mọi việc ở đây..."

Adelinde khẽ liếc mắt nhìn đống xác chết Fatui ngổn ngang đẫm máu nằm la liệt trong góc tối. Đôi mắt cô tĩnh lặng, ráo hoảnh như mặt hồ mùa đông, chẳng mảy may để lộ một tia sợ hãi hay kinh tởm nào.

"... Cứ giao lại cho tôi xử lý là được."

More Chapters